
Áo ngũ thân là một trang phục truyền thống tiêu biểu của người Việt, đặc biệt phổ biến từ thời chúa Nguyễn đến triều Nguyễn. Đúng như tên gọi, áo ngũ thân gồm năm thân vải: hai thân trước, hai thân sau và một thân phụ ẩn bên trong – tượng trưng cho ngũ thường (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín) trong Nho giáo. Đây không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng văn hóa, thể hiện tinh thần lễ nghi, sự đoan trang và phẩm chất đạo đức của người mặc.
Áo ngũ thân thường được may bằng vải lụa, tơ tằm hoặc vải thô, với cổ đứng, tay dài và hàng cúc lệch sang phải, cài bằng nút đồng hoặc vải. Màu sắc áo phản ánh địa vị xã hội và mục đích sử dụng: màu trầm, nhã cho thường nhật; màu sáng, rực rỡ cho lễ hội, triều phục. Nam giới mặc áo ngũ thân cùng khăn xếp và quần dài, phụ nữ kết hợp với váy hoặc quần, đôi khi thêm thắt lưng, khăn vấn.
Trang phục này từng là quy định bắt buộc trong triều đình nhà Nguyễn và được xem là hình mẫu của sự chuẩn mực. Trải qua thời gian, áo ngũ thân dần mai một nhưng gần đây đang được phục hồi trong các lễ hội truyền thống, hoạt động văn hóa và phong trào phục hưng văn hóa dân tộc. Nhiều nghệ nhân và người trẻ đã tìm về nguồn cội, tái tạo lại chiếc áo với sự trân trọng và tự hào.

