Đoá hồng trầm tư

Đoá hồng trầm tư (Salvador Dalí, 1958, Sơn dầu trên toan, 36 × 28 cm, BST tư nhân).

Một đoá hồng đỏ thắm, không cần cành lá, không cần chiếc bình, lặng lẽ lơ lửng trong bầu trời xanh ngắt. Dalí khiến thị giác chúng ta khựng lại trước điều bất khả mà lại hiện ra với độ chân thực đến mức run rẩy. Trên cánh hoa có một giọt sương nhỏ, chi tiết tưởng như vụn vặt nhưng đủ để đánh thức giác quan, khẳng định rằng đoá hồng này không phải biểu tượng lạnh lẽo mà là sinh thể đang thở trong vòng tuần hoàn của tự nhiên. Chính giọt sương là mấu chốt dẫn ta từ cõi ý niệm trở về sắc khí của đời sống.

Bên dưới, phong cảnh khan thưa như một miền bán sa mạc. Vài thân cây gầy, đôi ba mái nhà thấp, ánh sáng đổ xuống kéo dài những chiếc bóng như một chiếc lược chải trên mặt đất. Ở rìa cảnh quan, hai bóng người đứng kề nhau, cả hai không đối thoại mà như lắng nghe một điều thầm thì vang lên từ bầu trời. Dáng đứng và bóng đổ ấy khiến ta nhớ đến Lời Kinh Angelus của Millet, bức tranh từng ám ảnh Dalí dai dẳng. Trong sự nhắc lại ấy, Dalí không sao chép mà tái kiến giải, kéo cặp đôi nọ rời khỏi tiếng chuông chiều và đặt dưới một vầng hoa đỏ, để lời cầu nguyện biến thành một trường cảm xúc khác, nơi lòng mộ đạo hòa với cơn xao động của tình yêu.

Đoá hồng đỏ, từ lâu là biểu tượng của vẻ đẹp nữ tính và niềm say mê, ở đây chiếm vị trí thiên tượng. Nó treo giữa không trung, không chịu rơi xuống mà cũng không dâng lên, như thể đã tìm được độ cân bằng tuyệt đối giữa trọng lực và dục lực, giữa mê lực của thân xác và niềm khao khát siêu vượt. Chi tiết giọt sương không chỉ xác nhận sự sống, nó còn nhấn vào tính thời khắc, một khoảnh khắc mỏng tang nơi ngày và đêm, ẩm và khô, nóng và lạnh chạm nhau. Dalí cố định giọt sương ấy để nói về thời gian đóng băng, về khoảnh khắc khi đam mê và tĩnh lặng sánh vai.

Mọi thứ trong bố cục đều phục vụ cho cảm giác nâng đỡ. Đất không phải là nền mà là vực sâu dịu dàng, bầu trời không phải khoảng không mà là tấm lụa xanh căng khẽ, còn đoá hồng được treo bởi một sợi dây vô hình của trí tưởng. Nhìn thế giới ấy, ta chợt nhớ Magritte và tảng đá chở lâu đài treo trên biển trong Lâu đài Pyrenees, ra đời năm 1959. Nhưng nếu Magritte đưa ra một nghịch lý mỉm cười, có chút lạnh, như một mệnh đề triết học bọc trong trò ảo thuật, thì Dalí lại đưa nghịch lý vào mạch đập, làm nó rung rinh vì hương, vì sắc, vì sự mong manh của một cánh hoa đang khát sớm mai.

Hai bóng người dưới kia vì thế trở thành đối âm cho đoá hồng. Họ đứng trong cõi phàm mà ngước nhìn điều thiêng liêng, nhưng cái thiêng liêng của Dalí không ở trên thánh đường mà ở ngay trong một cánh hoa đầy nhục cảm. Từ đó, Đoá hồng trầm tư vừa là một suy tưởng về tình yêu vừa là một bài đồng dao siêu thực dành cho đôi mắt. Bằng thủ pháp chính xác đến khắc nghiệt và trí tưởng phong phú đến phóng túng, Dalí khiến đoá hồng không còn là vật thể trang trí mà hóa thành kim chỉ nam của cảm thức, dẫn ta băng qua hoang mạc đơn sơ để chạm đến vòm trời nơi đam mê và chiêm niệm gặp nhau.

Nổi bật trong tuần

Valentino, Armani và những ngôn ngữ bất tử của thời trang Ý

Có những khoảnh khắc mà lịch sử thời trang...

Lễ hội truyền thống Việt Nam

Các loại hình lễ hội truyền thống thuộc Di...

100 thành phố ẩm thực hàng đầu thế giới năm 2025

Danh sách 100 thành phố ẩm thực hàng đầu...

10 phong cách sống của thế giới

Mỗi nền văn hóa đều âm thầm tạo ra...

Bài ngẫu nhiên

Thời trang Ý, nguồn cảm hứng bất tận

Thời trang Ý là biểu tượng của sự thanh...

Phi đội Frecce Tricolori

Màn trình diễn máy bay ngoạn mục với những...

Tình yêu, một khi đã trao, không thể không được đáp lại

Amor, ch’a nullo amato amar perdona... – câu thơ...

Viafarini – khu vườn nghệ thuật

Viafarini là vườn ươm sáng tạo và trung tâm...

Bacio – Nụ hôn ngọt ngào nhất nước Ý

Một nụ hôn là gì? Là dấu phẩy hồng...

Mandolin và guitar

Mandolin và guitar (Pablo Picasso, 1924, Sơn dầu và...

Các làng nghề Việt Nam

Những làng nghề truyền thống tiêu biểu của Việt...

Bài tương tự

Chuyên mục phổ biến