
Cúc Phương mở ra như một khúc nhạc nguyên sơ của đất trời, nơi từng ngọn lá, từng hơi thở đều mang hồn thiêng của núi rừng ngàn năm. Giữa không gian mênh mang ấy, rừng mưa nhiệt đới trải dài bất tận, tán cây cổ thụ vươn cao, đan cài thành một mái vòm xanh thẫm, che chở cho muôn loài sinh sôi. Những gốc cây đại thụ, rêu phong bám dày, thân mình vạm vỡ như chứng nhân lặng lẽ của dòng chảy thời gian.
Trong ánh sáng lấp lánh xuyên qua tán lá, đàn bướm bay rập rờn như cánh hoa biết múa, tô điểm cho không gian vốn đã rực rỡ sắc màu. Tiếng chim hót ngân dài, vọng từ tầng cao xuống hòa với tiếng lá xào xạc, tạo thành bản giao hưởng bất tận của thiên nhiên. Dưới chân, lớp thảm mục mềm mại ẩm ướt, mang mùi hương ngai ngái, gợi nhắc về sự tái sinh không ngừng của đất.
Ở Cúc Phương, đá vôi dựng thành núi, núi ôm lấy rừng, rừng che chở cho muôn thú. Những hang động sâu hun hút cất giấu huyền thoại về đất trời khai mở, về bước chân người xưa từng in dấu. Khi màn đêm buông xuống, vũ trụ lại ngân lên khúc ca khác, với ánh đom đóm lập lòe như những vì sao rơi xuống mặt đất.

