Ta hãy xuất phát từ chính Bảo tàng Quốc gia Alinari về Nhiếp ảnh, nơi lưu giữ những kiệt tác của gia đình Alinari, biểu tượng huyền thoại của nhiếp ảnh nghệ thuật, không chỉ được công nhận ở Ý và trên thế giới mà còn ghi dấu những khoảnh khắc quan trọng nhất trong lịch sử nhiếp ảnh. Với tài năng bậc thầy, họ biến từng bức ảnh thành những thước phim sống động, lưu giữ dấu ấn của thời gian và phản chiếu sự chuyển mình của nghệ thuật nhiếp ảnh qua các thời kỳ.
Cách đó chỉ vài mét là Officina Profumo Farmaceutica di Santa Maria Novella, một hiệu thuốc cổ kính. Tại đây, ta có thể mua nước hoa, kem dưỡng, xà phòng và các túi thảo mộc pot-pourri từ những loài hoa và thảo dược trên đồi Firenze. Đây là nơi đáng bước vào để cảm nhận vẻ đẹp thiêng liêng của những sảnh đường lộng lẫy, được trang trí bằng các bức bích họa có từ thế kỷ XIV.
Tiếp tục lật giở những trang lịch sử của các bậc thầy nhiếp ảnh phóng sự, ta đến Piazza della Signoria, nơi vẫn giữ nguyên diện mạo như đầu thế kỷ XX. Khi ấy, quảng trường vang vọng tiếng lăn của những bánh xe “omnibus” – xe ngựa công cộng chở khách đến các cổng thành phố như San Gallo, Romana, Croce hay San Frediano. Ngày nay, quảng trường tràn ngập âm thanh của du khách vây quanh bức tượng David của Michelangelo hay đài phun nước Nettuno của Bartolomeo Ammanati.
Men theo những con phố nhỏ hẹp, ta tiến đến khu Santa Croce. Quảng trường nhỏ này vẫn mang nét tĩnh lặng như xưa. Nếu trước đây, bức ảnh của một nhiếp ảnh gia bắt trọn khoảnh khắc một cậu bé tạo dáng bên chiếc xe đẩy giữa quảng trường – một nửa chìm trong bóng tối, một nửa rực sáng – thì ngày nay, sự cuốn hút của nơi đây nằm ở không gian trang nghiêm của nhà thờ Santa Croce. Nơi đây lưu giữ lăng mộ của những vĩ nhân như Michelangelo, Galileo Galilei, Rossini và Machiavelli. Từ khu nhà thờ, du khách có thể ghé vào Scuola del Cuoio, một xưởng thủ công thực thụ, nơi có thể tận mắt chứng kiến các nghệ nhân làm việc. Một bậc thầy thuộc da đang cắt tỉa từng sản phẩm tinh xảo, trong khi Francesca Gori tạo ra những chiếc túi hoàn toàn thủ công, mỗi chiếc mang một dấu ấn riêng biệt.
Chính sự khéo léo này, cùng tinh thần chân chất và mộc mạc, có thể bắt gặp ở những nghệ nhân của khu Oltrarno, mà người dân Firenze vẫn gọi trìu mến là “Diladdarno”. Đây là một khu phố bình dân chưa bị ảnh hưởng bởi du lịch đại trà. Tại đây, ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những người thợ miệt mài truyền lại các kỹ thuật thủ công cổ xưa. Enrico Giannini, bậc thầy làm giấy thuộc thế hệ thứ năm của gia đình, sở hữu một xưởng nhỏ trên phố Via dei Velluti 10/R, nơi ông bán những sản phẩm văn phòng phẩm tinh tế. Nổi bật nhất là giấy vân cẩm thạch trang trí họa tiết Firenze, được dùng làm bìa cho các album ảnh sang trọng.
Trước khi đến khu này, không thể không dừng lại ngắm nhìn những mái vòm của Ponte Vecchio – cây cầu tập trung các tiệm kim hoàn và thợ bạc từ thế kỷ XVI. Đây cũng là một trong những hình ảnh được Alinari lưu giữ, cùng với Piazzale Michelangelo. Ngày xưa, nơi này vắng vẻ, chỉ có vài người ngắm nhìn bức tượng đồng của David. Ngày nay, đây là điểm đến của vô số xe du lịch ban ngày và các cặp đôi lãng mạn vào buổi tối. Một bảng xếp hạng châu Âu thậm chí đã xếp nơi này vào top 10 điểm đến truyền cảm hứng tình yêu mãnh liệt nhất.
Chỉ cần đi vài bước lên cao, ta sẽ chạm đến một cảnh quan ngoạn mục khác: đó là nhà thờ San Miniato al Monte theo phong cách Romanesque. Từ đây, toàn bộ thành phố Firenze hiện ra trước mắt – một khung cảnh không thể cưỡng lại mong muốn được lưu giữ mãi mãi trong một cú bấm “tách”.




