
Giáo hoàng Giulio II (1443–1513), tên khai sinh Giuliano della Rovere, là người đứng đầu Giáo hội Công giáo từ năm 1503 đến khi qua đời. Ông được biết đến là một trong những giáo hoàng quyền lực và quyết đoán nhất của thời kỳ Phục hưng, với những đóng góp quan trọng trong cả chính trị lẫn nghệ thuật.
Về chính trị, Giulio II là một nhà chiến lược tài ba, tập trung củng cố quyền lực của Giáo hoàng và mở rộng Lãnh địa Giáo hoàng. Ông thành lập Liên minh Cambrai (1508) để chống lại Venezia và sau đó lãnh đạo Liên minh Thánh (1511) chống lại Pháp nhằm giành lại các lãnh thổ bị mất. Với biệt danh “Giáo hoàng Chiến binh”, ông đích thân chỉ huy quân đội trong nhiều chiến dịch.
Giulio II cũng là một người bảo trợ nghệ thuật vĩ đại. Ông đã ủy thác Michelangelo vẽ trần nhà nguyện Sistina, một trong những kiệt tác vĩ đại nhất của nghệ thuật phương Tây. Ông cũng khởi công xây dựng Vương cung thánh đường San Pietro mới tại Roma, thay thế nhà thờ cũ.
Dưới triều đại của Giulio II, Giáo hội đạt đến đỉnh cao quyền lực chính trị, và nghệ thuật Phục hưng ở Roma cũng phát triển rực rỡ. Ông qua đời năm 1513, để lại di sản sâu sắc trong lịch sử Giáo hội Công giáo và nghệ thuật châu Âu.

