
Pinsa (pinsa romana) là một loại bánh dẹt nướng lò xuất phát từ Roma, Ý, được biết đến rộng rãi từ giữa thập niên 2000 như một biến thể “nhẹ” hơn so với pizza. Bột pinsa thường gồm hỗn hợp bột mì, bột gạo và bột đậu nành kết hợp với bột cái (men tự nhiên), có tỷ lệ nước cao (độ ẩm lớn) và lượng dầu ôliu ít; mỡ động vật không được khuyến nghị. Khối bột được ủ dài 24–72 giờ, một số cơ sở ủ tới 150 giờ. Thành phẩm có hình bầu dục hoặc thuôn dài, vỏ ngoài giòn, ruột xốp, cảm giác dễ tiêu hóa; muối thường được bổ sung sau khi nướng.
Pinsa khác pizza ở công thức bột nhiều loại hạt, mức thủy phân cao, thời gian lên men kéo dài và thao tác tạo hình bằng tay; việc cán bột bằng cây lăn thường bị coi là không chuẩn. Năm 2001, doanh nhân Corrado Di Marco đăng ký thương hiệu liên quan đến pinsa và năm 2007 các tiệm chuyên biệt (pinseria) bùng nổ tại Roma, nhanh chóng lan ra quốc tế. Một câu chuyện phổ biến thời kỳ đầu gắn pinsa với nguồn gốc cổ La Mã đã góp phần vào sức hấp dẫn thương mại; năm 2020, Di Marco thừa nhận đây là yếu tố kể chuyện tiếp thị.
Hiện nay, pinsa được phục vụ như món nền để thêm phủ đa dạng: cà chua tươi, khoai tây, hành tây và hương thảo, nấm, phô mai… Một số hiệp hội nghề nghiệp đưa ra quy chuẩn về kích thước, công thức và quy trình nhào nặn nhằm bảo tồn phong cách “pinsa romana”. Nhờ đặc tính nhẹ bụng và độ giòn lâu, pinsa trở thành lựa chọn phổ biến trong ẩm thực đường phố và nhà hàng Ý đương đại.

