
Rococo là phong cách nghệ thuật và kiến trúc xuất hiện vào đầu thế kỷ XVIII tại Pháp, sau đó lan rộng khắp châu Âu. Phong cách này thường được coi là sự phát triển từ Baroque, nhưng nhẹ nhàng và tinh tế hơn, với sự tập trung vào sự thanh lịch, lãng mạn và vui tươi. Tên gọi “Rococo” xuất phát từ từ “rocaille” trong tiếng Pháp, ám chỉ những chi tiết trang trí phức tạp và uốn lượn, giống như những vỏ sò hoặc đá nhỏ.
Trong nghệ thuật, Rococo được biết đến với các bảng màu nhẹ nhàng, tươi sáng và các chủ đề mang tính trang nhã, thường miêu tả cảnh thiên nhiên, tình yêu và sự nhàn nhã của tầng lớp quý tộc. Những tác phẩm của các họa sĩ như Jean-Honoré Fragonard và François Boucher thể hiện rõ nét tinh thần của Rococo qua các đường nét uyển chuyển và chủ đề lãng mạn.
Trong kiến trúc và nội thất, Rococo nổi bật với những không gian được trang trí công phu, sử dụng các chi tiết mạ vàng, tranh tường tinh xảo và các đường nét cong mềm mại. Một ví dụ điển hình là Cung điện Amalienburg ở Đức.
Rococo được xem là phong cách thể hiện sự xa hoa và tinh tế của tầng lớp quý tộc trước Cách mạng Pháp, nhưng cũng bị chỉ trích vì tính “nhẹ dạ” và thiếu chiều sâu. Dù vậy, Rococo để lại một di sản quan trọng trong nghệ thuật và văn hóa châu Âu, với sức ảnh hưởng kéo dài đến tận ngày nay.

