
Via Aurelia là một trong những con đường La Mã cổ quan trọng, được xây dựng vào khoảng giữa thế kỷ III trước Công nguyên, dưới thời Censor Gaius Aurelius Cotta. Tuyến đường này chạy dọc theo bờ biển phía tây của bán đảo Ý, kết nối Roma với khu vực phía bắc, đặc biệt là vùng Liguria và Gallia Cisalpina.
Khởi đầu từ Roma, Via Aurelia đi qua các thành phố cổ như Alsium (Ladispoli), Cosa, Pisae (Pisa), Luna (Luni) và Genua (Genova), sau đó tiếp tục kéo dài về phía bắc đến vùng Gallia Narbonensis (nay thuộc miền nam nước Pháp). Đây là tuyến giao thông chiến lược giúp La Mã kiểm soát các vùng ven biển, tạo điều kiện thuận lợi cho việc mở rộng lãnh thổ và giao thương với các khu vực phía bắc.
Dưới thời Đế quốc La Mã, Via Aurelia được mở rộng và nâng cấp thành một phần của hệ thống đường bộ quan trọng nối Roma với các tỉnh xa xôi. Hoàng đế Augustus, Hadrianus và nhiều vị hoàng đế sau này đã tiếp tục cải tạo con đường, giúp gia tăng tốc độ di chuyển quân sự và thương mại. Một số nhánh mở rộng như Via Aurelia Nova được xây dựng để giảm tải cho tuyến đường chính.
Sau sự sụp đổ của Đế quốc La Mã, Via Aurelia vẫn giữ vai trò quan trọng trong suốt thời Trung Cổ, trở thành một phần của các tuyến đường hành hương và thương mại. Ngày nay, tuyến đường này vẫn còn tồn tại dưới dạng quốc lộ SS1 (Strada Statale 1 Aurelia), tiếp tục kết nối Roma với khu vực ven biển phía tây nước Ý, đồng thời là một tuyến đường du lịch quan trọng dọc theo vùng biển Tyrrhenus.

