
Giuseppe Ungaretti (1888–1970) được coi là một trong những người cách mạng hóa thi ca hiện đại của Ý. Sinh ra trong một gia đình người Ý ở Alexandria, Ai Cập, ông lớn lên trong môi trường song ngữ, học tiếng Pháp và sau này chuyển đến Paris năm 1912. Tại đây, ông tiếp xúc với các phong trào văn học tiền phong như tượng trưng, siêu thực và vị lai, những yếu tố có ảnh hưởng sâu sắc đến tác phẩm của ông.
Kinh nghiệm tham gia Chiến tranh Thế giới thứ nhất để lại dấu ấn sâu đậm trong thơ của Ungaretti, thể hiện rõ qua tập thơ đầu tiên L’Allegria (1916). Tác phẩm này tập trung vào những trải nghiệm khắc nghiệt trong chiến hào và cảm xúc sâu sắc của con người trong chiến tranh. Vào thập niên 1930, ông đóng vai trò quan trọng trong phong trào thơ Hermeticism, tập trung vào sự cô đọng và nội tâm hóa ngôn từ.
Ungaretti có sự nghiệp phong phú, bao gồm thời gian giảng dạy văn học Ý tại Đại học São Paulo ở Brazil và Đại học Sapienza ở Roma. Ông trải qua nhiều bi kịch cá nhân, trong đó có cái chết của con trai và vợ, điều ảnh hưởng mạnh mẽ đến các tác phẩm như Il Dolore (Nỗi đau, 1947). Ông cũng nổi tiếng với các bài giảng và tác phẩm dịch thuật, bao gồm bản dịch vở Phaedra của Racine.
Với phong cách thơ độc đáo, Ungaretti nhận được nhiều giải thưởng văn học và suýt giành được Giải Nobel Văn học năm 1954. Ông qua đời năm 1970, để lại một di sản văn học có ảnh hưởng lớn trong nền thơ ca hiện đại của Ý.

