* 5 6 8 A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z

Boccaccio

Giovanni Boccaccio (1313–1375) là một trong những nhà văn, nhà thơ và học giả vĩ đại nhất của văn học Ý thời Trung cổ, nổi tiếng với tác phẩm kinh điển Decameron. Sinh ra tại Certaldo hoặc Firenze, Boccaccio là con trai ngoài giá thú của một thương nhân và nhận được nền giáo dục phong phú trong các lĩnh vực thương mại, luật và văn học. Tuy nhiên, ông sớm từ bỏ con đường thương nghiệp để theo đuổi niềm đam mê văn chương.

Decameron, kiệt tác của ông, là tuyển tập gồm 100 câu chuyện do mười người kể trong vòng mười ngày, lấy bối cảnh trong thời kỳ đại dịch Cái chết Đen. Tác phẩm đã đặt nền móng cho văn xuôi tiếng Ý và ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của tiểu thuyết châu Âu. Những câu chuyện trong Decameron khai thác nhiều khía cạnh của cuộc sống, từ tình yêu, sự hài hước đến bi kịch, và được đánh giá cao nhờ cách kể chuyện duyên dáng và sinh động.

Ngoài văn học, Boccaccio cũng là một nhà nhân văn, người đã đóng góp vào sự phục hưng của các giá trị cổ điển trong thế giới học thuật. Ông là bạn thân của nhà thơ nổi tiếng Petrarca, và cả hai đã cùng nhau định hình văn học Ý thời kỳ Phục hưng.

Bài trướcFrancesco Petrarca
Bài tiếp theoAlessandro Manzoni