
Henry VIII là một trong những vở kịch lịch sử cuối cùng của William Shakespeare, được viết vào khoảng năm 1613. Tác phẩm tập trung vào những sự kiện quan trọng trong triều đại của Vua Henry VIII, nhấn mạnh sự thay đổi chính trị và tôn giáo lớn lao ở nước Anh, cũng như những mưu đồ trong triều đình.
Vở kịch bắt đầu với việc Công tước Buckingham bị kết tội phản quốc dưới sự sắp đặt của Hồng y Wolsey, cố vấn đầy quyền lực của nhà vua. Buckingham bị hành quyết, cho thấy sự bất ổn và nguy cơ biến động.
Henry VIII muốn ly hôn với Catherine, vì bà không thể sinh con trai để kế vị. Với sự trợ giúp của Hồng y Wolsey, nhà vua tìm cách thuyết phục Giáo hoàng nhưng gặp phải sự phản kháng từ Catherine. Catherine xuất hiện như một nhân vật bi kịch, dũng cảm đối mặt với sự bất công.
Sau khi thất bại trong việc xin phép Giáo hoàng, Wolsey rơi vào cảnh thất sủng. Ông bị lật đổ và qua đời trong sự hối hận, thể hiện sự phù du của quyền lực.
Henry VIII kết hôn với Anne Boleyn, người sau này sinh ra Nữ hoàng Elizabeth I. Cuộc hôn nhân đánh dấu sự thay đổi lớn lao trong tôn giáo và chính trị, dẫn đến sự ra đời của Giáo hội Anh.
Vở kịch khép lại với cảnh rửa tội của Công chúa Elizabeth, người sau này sẽ trở thành một trong những vị quân vương vĩ đại nhất của Anh. Đây là một kết thúc mang tính lạc quan, nhấn mạnh sự khởi đầu của một thời đại mới.
Vở kịch không chỉ kể lại những sự kiện quan trọng trong triều đại Henry VIII mà còn nhấn mạnh sự biến động chính trị, tôn giáo, và xã hội trong lịch sử nước Anh. Shakespeare mô tả sức mạnh và sự phù du của quyền lực, đồng thời ca ngợi sự xuất hiện của Elizabeth I như biểu tượng của hy vọng và thịnh vượng.

