
Vua Laius của Thebes, sau khi kết hôn với Jocasta, nhận được lời tiên tri từ Delphi rằng con trai của mình sẽ giết ông và kết hôn với mẹ ruột. Lo sợ trước định mệnh khắc nghiệt, khi Jocasta sinh con, Laius đã buộc chân đứa bé và ra lệnh cho một người chăn cừu bỏ nó lên núi để chết. Tuy nhiên, người chăn cừu động lòng trắc ẩn, trao đứa trẻ cho một người chăn cừu khác, người này mang nó đến cho Vua xứ Corinth. Không có con, vua và hoàng hậu Corinth nhận nuôi đứa trẻ và đặt tên là Oedipus, nghĩa là “chân sưng” trong tiếng Hy Lạp.
Khi trưởng thành, Oedipus vô tình nghe lời tiên tri rằng mình sẽ giết cha và kết hôn với mẹ. Để tránh tai họa, chàng quyết định rời khỏi Corinth, không biết rằng những người mà mình luôn gọi là cha mẹ chỉ là cha mẹ nuôi. Trên đường đến Thebes, Oedipus gặp Vua Laius tại ngã ba đường. Hai người xảy ra mâu thuẫn, và trong cơn giận dữ, Oedipus giết Laius, không hề hay biết đó chính là cha ruột của mình. Lời tiên tri đầu tiên đã thành sự thật.
Đến Thebes, Oedipus nghe về con nhân sư Sphinx – quái vật chuyên giết chết bất kỳ ai không giải được câu đố của nó. Lời tuyên bố của dân làng vang lên: Ai tiêu diệt được Sphinx sẽ trở thành vua và cưới Jocasta, vợ góa của Laius. Với trí tuệ của mình, Oedipus giải được câu đố và tiêu diệt Sphinx, trở thành vị vua mới của Thebes. Chàng kết hôn với Jocasta, mà không biết rằng nàng chính là mẹ ruột của mình, và cùng nàng sinh ra bốn người con – cũng chính là bốn người em ruột của mình.
Hạnh phúc tưởng chừng viên mãn thì một đại dịch khủng khiếp đổ xuống Thebes. Để cứu vãn đất nước, Oedipus đến xin lời khuyên từ thần Apollo qua Oracle tại Delphi. Lời phán truyền rằng để chấm dứt tai họa, cần phải tìm ra và trừng phạt kẻ giết Vua Laius. Cuộc điều tra dẫn Oedipus đến sự thật kinh hoàng: chàng chính là kẻ đã giết cha mình, và Jocasta, người vợ mà chàng yêu thương, lại chính là mẹ ruột.
Quá đau đớn và nhục nhã, Jocasta tự kết liễu đời mình. Còn Oedipus, trong cơn tuyệt vọng, đã rút hai chiếc ghim từ váy Jocasta và tự đâm mù đôi mắt. Chàng rời bỏ ngai vàng và sống những ngày cuối đời như một kẻ lang thang, mang theo gánh nặng định mệnh bi kịch, trở thành biểu tượng kinh điển của thần thoại Hy Lạp về số phận, tội lỗi và sự trừng phạt.

