
Sidereus Nuncius (Sứ giả sao/ Thông điệp từ các vì sao) là một trong những tác phẩm khoa học mang tính cách mạng nhất, được nhà thiên văn học người Ý Galileo Galilei viết vào năm 1610. Đây là cuốn sách đầu tiên trong lịch sử cung cấp những quan sát chi tiết về bầu trời qua kính thiên văn, mở ra một kỷ nguyên mới trong thiên văn học và khoa học nói chung.
Trong Sidereus Nuncius, Galileo trình bày những quan sát đột phá của mình về Mặt Trăng, các ngôi sao và đặc biệt là hệ thống hành tinh. Ông ghi nhận rằng Mặt Trăng không phải là một mặt phẳng hoàn hảo, mà có bề mặt gồ ghề với núi và hố sâu. Ông cũng phát hiện ra hàng nghìn ngôi sao mới trong Dải Ngân Hà mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Quan sát nổi bật nhất của Galileo trong cuốn sách là phát hiện 4 vệ tinh lớn nhất của sao Mộc, mà ông gọi là Những ngôi sao Medici để tôn vinh gia tộc Medici. Ngày nay, chúng được gọi là các vệ tinh Galileo: Io, Europa, Ganymede và Callisto.
Sidereus Nuncius không chỉ chứng minh sức mạnh của kính thiên văn mà còn thách thức những quan điểm vũ trụ học truyền thống dựa trên hệ thống của Ptolemy. Nó ủng hộ mô hình nhật tâm của Copernicus, khẳng định rằng các thiên thể không quay quanh Trái Đất.
Cuốn sách nhanh chóng lan truyền khắp châu Âu và tạo ra những tranh luận nảy lửa giữa Galileo và giới thần học, góp phần dẫn đến sự xung đột nổi tiếng của ông với Giáo hội Công giáo.
Sidereus Nuncius là một biểu tượng của tinh thần khám phá và khoa học, minh chứng cho việc sử dụng quan sát thực nghiệm để thách thức những học thuyết cũ và mở ra những chân trời mới.

