* 5 6 8 A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z

Ukiyo-e

Ukiyo-e (浮世絵), nghĩa là “tranh của thế giới nổi,” là trường phái nghệ thuật đặc trưng của Nhật Bản, phát triển từ thế kỷ XVII đến XIX trong thời kỳ Edo (1603–1868). Trường phái nổi tiếng với kỹ thuật in mộc bản và các tác phẩm hội họa độc đáo, phản ánh cuộc sống, thiên nhiên và văn hóa Nhật Bản một cách sống động.

Ban đầu, Ukiyo-e chủ yếu khắc họa các cảnh sinh hoạt đời thường của tầng lớp trung lưu đô thị, như nhà hát kabuki, kỹ nữ và các lễ hội truyền thống. Tuy nhiên, qua thời gian, các chủ đề của Ukiyo-e mở rộng ra cả phong cảnh thiên nhiên, truyền thuyết và các yếu tố siêu nhiên.

Một đặc điểm nổi bật của Ukiyo-e là kỹ thuật in mộc bản. Nghệ sĩ vẽ mẫu trên giấy, sau đó nghệ nhân khắc gỗ chuyển mẫu vẽ đó lên các bản gỗ, và cuối cùng là công đoạn in ấn bằng tay với nhiều màu sắc khác nhau. Quy trình này đòi hỏi sự hợp tác chặt chẽ giữa các nghệ nhân, từ họa sĩ, thợ khắc, đến thợ in, để tạo ra những bức tranh có chất lượng cao và tinh xảo.

Ukiyo-e đạt đến đỉnh cao nghệ thuật với những tên tuổi như Katsushika Hokusai (tác giả Sóng lừng ở Kanagawa) và Utagawa Hiroshige (nổi tiếng với loạt tranh phong cảnh Năm mươi ba trạm nghỉ trên đường Tōkaidō). Các tác phẩm của họ đã vượt ra khỏi biên giới Nhật Bản, ảnh hưởng mạnh mẽ đến nghệ thuật phương Tây vào thế kỷ XIX, đặc biệt là trường phái Ấn tượng.

Dù Ukiyo-e suy giảm sau thời kỳ Minh Trị (Meiji) do sự phát triển của công nghệ in ấn hiện đại, trường phái vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử nghệ thuật thế giới và tiếp tục truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ nghệ sĩ đương đại.

Bài trướcNhà thờ Đức Bà Paris
Bài tiếp theoHortensia