Những cuộc phiêu lưu của Pinocchio – Chương 12 & 13

Chương 12
Ông bầu múa rối Ăn Lửa tặng Pinocchio năm đồng vàng để mang về cho cha Geppetto. Nhưng Pinocchio lại bị Cáo và Mèo dụ dỗ và đi theo chúng.

Ngày hôm sau, lão Ăn Lửa gọi Pinocchio ra một góc và hỏi:
– Cha cháu tên là gì?
– Geppetto ạ.
– Ông ấy làm nghề gì?
– Làm nghề nghèo.
– Kiếm được nhiều tiền không?
– Ông ấy kiếm nhiều đến mức chẳng bao giờ có nổi một xu dính túi. Lão tưởng tượng mà xem, để mua cho cháu cuốn sách vỡ lòng, cha cháu đã phải bán chiếc áo khoác duy nhất còn mặc trên người. Mà nó bị vá chằng vá đụp đến mức chẳng còn ra hình thù gì nữa.
– Tội nghiệp ông lão quá! Ta thực lòng thương cảm cho ông. Đây, cháu hãy cầm lấy năm đồng vàng này mang về ngay cho cha và gửi lời thăm hỏi của ta.
Pinocchio cảm ơn ông bầu múa rối đến cả nghìn lần, ôm hôn tất cả những con rối trong đoàn, kể cả mấy anh hiến binh. Cậu khấp khởi lên đường về nhà với niềm vui sướng ngập tràn.
Thế nhưng, mới đi chưa được nửa cây số thì cậu đã gặp một con cáo què một chân và một con mèo mù cả hai mắt. Chúng dắt díu nhau đi như hai người bạn đồng cảnh ngộ. Vì què quặt mà Cáo phải tựa vào Mèo để bước, còn Mèo thì vì mù loà nên để Cáo dẫn đường.
– Chào cậu, Pinocchio! – Cáo giả lả.
– Sao ông biết tên tôi? – cậu bé gỗ ngạc nhiên hỏi.
– Ta biết rõ cha cậu mà.
– Ông gặp cha tôi ở đâu?
– Hôm qua ta thấy ông ấy đứng trước cửa nhà.
– Lúc ấy cha tôi đang làm gì?
– Ông ấy mặc độc chiếc áo sơ mi và toàn thân run lẩy bẩy vì lạnh.
– Ôi cha tội nghiệp của con! Nhưng nếu Chúa thương tình, từ hôm nay trở đi cha sẽ không còn phải run rẩy nữa!…
– Vì sao?
– Vì tôi đã trở thành một quý ông giàu có.
– Một quý ông? Cậu sao? – Cáo phá lên cười, tiếng cười the thé giễu cợt. Mèo cũng cười theo, nhưng để khỏi bị lộ là mình giả mù, nó vội đưa hai chân trước vuốt ria mép.
– Có gì đáng cười đâu! – Pinocchio đỏ mặt gắt gỏng. – Tôi không muốn làm các ông thèm chảy dãi, nhưng nếu biết thưởng thức thì đây đúng là năm đồng vàng tuyệt đẹp.
Nói rồi, cậu lấy ra khỏi túi năm đồng vàng được lão Ăn Lửa tặng.
Vừa nghe tiếng leng keng vui tai của những đồng tiền, Cáo bất giác duỗi thẳng cái chân vốn đang co quắp, còn Mèo thì mở to cả hai mắt, xanh biếc như hai chiếc đèn lồng. Nhưng ngay lập tức chúng lại giả bộ như cũ, thiện nghệ đến mức Pinocchio chẳng nhận ra điều gì.
– Thế giờ cậu định làm gì với số tiền ấy? – Cáo hỏi.
– Trước tiên, tôi sẽ mua cho cha một chiếc áo khoác mới thật đẹp, thêu vàng thêu bạc, đính đầy cúc kim cương. Sau đó tôi sẽ mua cho mình một cuốn sách vỡ lòng.
– Cho chính cậu?
– Đúng vậy, tôi muốn đến trường và chăm chỉ học hành.
– Hãy nhìn ta đây này! – Cáo nói. – Chỉ vì cái đam mê học hành ngớ ngẩn mà ta mất đi một chân.
– Còn nhìn ta mà xem! – Mèo tiếp lời. – Chỉ vì cái đam mê học hành ngu ngốc mà ta mất luôn cả hai mắt.
Đúng lúc ấy, một chú chim hoét trắng đậu trên hàng rào ven đường cất tiếng:
Pinocchio, đừng nghe lời xúi giục của bọn xấu, nếu không cháu sẽ phải hối tiếc đấy!
Tội nghiệp chú chim, giá mà chú đừng nói câu ấy! Mèo phóng vọt lên chộp lấy chú, chẳng cho chú kịp kêu lấy một tiếng, rồi nuốt chửng chú cả lông lẫn cánh.
Ăn xong, nó liếm mép, nhắm tịt mắt lại và trở về dáng vẻ mù lòa như trước.
– Tội nghiệp chú chim! – Pinocchio nói. – Sao ông lại đối xử với chú như vậy?
– Ta làm thế để dạy cho nó một bài học. Lần sau nó sẽ biết điều hơn mà đừng xen vào chuyện của người khác.
Đi được thêm một quãng, Cáo đột nhiên dừng lại.
– Cậu có muốn nhân đôi số vàng của mình không?
– Nghĩa là sao?
– Cậu có muốn biến năm đồng vàng ít ỏi ấy thành một trăm, một nghìn, thậm chí hai nghìn đồng không?
– Thật sao? Bằng cách nào?
– Dễ như trở bàn tay. Thay vì về nhà, cậu chỉ cần đi theo chúng ta.
– Đi đâu cơ?
– Đến xứ sở Cú Lợn*.
Pinocchio suy nghĩ một lúc rồi quả quyết:
– Không không, tôi không đi đâu hết. Nhà tôi ở gần đây rồi, và tôi muốn trở về với cha, cha đang mong ngóng tôi lắm. Tội nghiệp cha già, hôm qua chắc người đã khóc hết nước mắt khi không thấy tôi trở về. Tôi đúng là một đứa con hư. Dế Mèn Biết Nói đã đúng: “Những đứa trẻ không biết vâng lời sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp”. Tôi đã phải trả giá cho điều đó, với bao nhiêu tai họa giáng xuống đầu. Ngay cả tối qua ở nhà lão Ăn Lửa, suýt nữa thì tôi cũng đã mất mạng… Chỉ nghĩ đến thôi là thấy rùng mình!
– Vậy thì cứ về đi – Cáo nói. – Nhưng rồi cậu sẽ phải hối tiếc đấy.
– Hối tiếc đấy! – Mèo đế vào.
– Suy nghĩ cho kỹ đi, Pinocchio. Cậu đang đá văng vận may ra khỏi cửa nhà mình.
– Vận may! – Mèo phụ họa.
– Năm đồng vàng của cậu, chỉ từ hôm nay đến ngày mai thôi, sẽ thành hai nghìn đồng.
– Hai nghìn đồng! – Mèo nhại lại.
– Nhưng làm sao có thể nhiều đến thế được? – Pinocchio há hốc miệng kinh ngạc hỏi.
– Để ta giải thích cho cậu – Cáo đáp. – Ở xứ sở Cú Lợn có một cánh đồng được ban phước, ai cũng gọi đó là Cánh đồng Phép màu. Cậu đào một cái hố nhỏ, rồi chôn xuống đó một đồng vàng. Sau đó lấp đất lại, tưới bằng hai xô nước suối, rắc thêm một nhúm muối, rồi yên tâm về ngủ. Trong đêm, đồng vàng sẽ nảy mầm, đâm chồi và ra hoa. Sáng hôm sau, khi quay lại cánh đồng, cậu sẽ thấy gì? Một cái cây tuyệt đẹp, trĩu nặng những đồng vàng lấp lánh, nhiều như số hạt trên một bông lúa chín tháng Sáu.
– Thế nếu tôi chôn cả năm đồng vàng xuống đó, thì sáng hôm sau sẽ có bao nhiêu đồng? – Pinocchio hỏi, mắt sáng rực.
– Dễ ợt – Cáo đáp. – Cậu hoàn toàn có thể đếm trên đầu ngón tay. Giả sử mỗi đồng vàng sinh ra năm trăm đồng khác, lấy năm trăm nhân với năm, sáng hôm sau cậu sẽ có trong túi hai nghìn năm trăm đồng vàng mới tinh, kêu leng keng leng keng vô cùng vui tai.
– Ôi, tuyệt quá! – Pinocchio reo lên, nhảy cẫng vì sung sướng. – Khi thu hoạch xong số vàng ấy, tôi sẽ giữ lại hai nghìn đồng cho mình, còn năm trăm đồng kia xin biếu hai ông làm quà.
– Biếu chúng ta sao? – Cáo kêu lên như vừa bị xúc phạm ghê gớm. – Xin Chúa gìn giữ cậu khỏi cái ý nghĩ ấy!
– Xin Chúa gìn giữ cậu! – Mèo lặp lại.
– Chúng ta đâu làm việc vì những lợi ích thấp hèn – Cáo nói tiếp. – Chúng ta chỉ làm việc để giúp người khác trở nên giàu có hơn thôi.
– Giúp người khác! – Mèo cộng hưởng.
– Họ thật tốt bụng biết bao! – Pinocchio thầm nghĩ.
Thế rồi, quên bẵng mất cha Geppetto, quên luôn cả chiếc áo khoác mới, cuốn sách vỡ lòng và tất cả những dự định tốt đẹp vừa nảy sinh trong lòng, cậu quay sang nói với Cáo và Mèo:
– Được rồi. Tôi đi với hai ông.

Chương 13
Quán trọ Tôm Hùm Đỏ

Đi mãi, đi mãi, đi mãi, đến lúc trời tối mịt, cả ba mới mệt nhoài đặt chân tới quán trọ Tôm Hùm Đỏ.
– Ta nghỉ chân ở đây một lát thôi, – Cáo nói. – Ăn chút gì đó rồi chợp mắt vài tiếng. Đúng nửa đêm chúng ta sẽ tiếp tục lên đường để sáng mai có mặt ở Cánh đồng Phép màu lúc rạng đông.
Bước vào quán, cả ba cùng ngồi xuống bàn, nhưng chẳng ai có vẻ thèm ăn.
Mèo tội nghiệp, thấy bụng dạ trong người vô cùng khó chịu, nên chỉ ăn được vẻn vẹn ba mươi lăm con cá đối sốt cà chua và bốn phần sách bò sốt phô mai Parmigiano. Thấy món sách bò vẫn chưa đủ đậm đà, nó còn gọi thêm bơ và phô mai bào tới ba lần nữa!
Cáo cũng rất muốn nhấm nháp chút gì đó, nhưng bác sĩ đã ra lệnh phải ăn kiêng nghiêm ngặt, nó đành bằng lòng với một đĩa thỏ hầm, dùng kèm một ít gà mái béo và vài chú gà trống tơ vừa mới cất tiếng gáy đầu tiên.
Dùng xong món thỏ, nó gọi thêm món tráng miệng gồm chim đa đa, chim gô, thỏ rừng, ếch, thằn lằn và nho khô. Sau đó nó không đụng đến bất cứ thứ gì nữa. Nó bảo mình buồn nôn đến mức chẳng thể nuốt thêm lấy nổi một miếng.
Người ăn ít nhất lại chính là Pinocchio. Cậu chỉ gọi một miếng hồ đào và một mẩu bánh mì khô, rồi để nguyên trên đĩa. Tội nghiệp cậu bé! Trong đầu cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Cánh đồng Phép màu, đến nỗi mắc chứng khó tiêu… vì những đồng vàng chưa có.
Ăn tối xong, Cáo gọi ông chủ quán:
– Xin cho chúng tôi hai phòng. Một phòng dành cho cậu Pinocchio, phòng còn lại cho tôi và bạn đồng hành của tôi. Trước khi lên đường, chúng tôi sẽ chợp mắt một lát. Nhưng hãy nhớ đánh thức chúng tôi vào đúng nửa đêm để tiếp tục chuyến đi đấy.
– Vâng, thưa quý ngài, – ông chủ đáp, đồng thời nháy mắt với Cáo và Mèo như muốn nói: “Tôi hiểu cả rồi!”
Vừa đặt lưng xuống giường, Pinocchio đã ngủ thiếp đi ngay và bắt đầu mơ.
Trong giấc mơ, cậu thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng. Cánh đồng ấy mọc đầy những bụi cây sum suê chùm quả; mà những chùm quả ấy lại toàn là đồng vàng. Những đồng tiền đung đưa theo gió, phát ra tiếng leng keng như gọi mời:
– Ai muốn thì đến mà lấy đi!
Nhưng đúng lúc Pinocchio sung sướng nhất, khi cậu vừa vươn tay định hái từng nắm tiền vàng nhét đầy túi, thì bỗng giật mình tỉnh giấc vì ba tiếng gõ cửa dữ dội.
Đó là ông chủ quán đến báo rằng đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.
– Thế hai người bạn đồng hành của tôi đã sẵn sàng chưa? – cậu hỏi.
– Sẵn sàng gì nữa! Họ đi từ hai tiếng trước rồi.
– Sao lại vội vàng thế?
– Vì Mèo nhận được tin báo đứa con lớn của nó bị cước chân nặng và đang nguy kịch.
– Còn tiền bữa tối thì sao? Họ đã trả chưa?
– Ngài nghĩ sao vậy? Đó là những người lịch thiệp quá mức để có thể xúc phạm một quý ông như ngài bằng chuyện ấy.
– Tiếc thật! Kiểu xúc phạm đó lại khiến tôi thích thú vô cùng! – Pinocchio vừa nói vừa gãi đầu gãi tai.
Rồi cậu hỏi:
– Thế hai người bạn tốt ấy bảo tôi gặp họ ở đâu?
– Tại Cánh đồng Phép màu, vào sáng mai, lúc mặt trời mọc.
Pinocchio trả một đồng vàng cho bữa tối của mình và của cả hai người bạn, rồi lên đường.
Nhưng phải nói rằng cậu gần như mò mẫm trong bóng tối, bởi bên ngoài quán đen đặc đến mức chẳng nhìn rõ vật gì cách vài bước chân. Ngoài đồng nội xung quanh, không một chiếc lá nào lay động. Chỉ có vài chú chim đêm bay từ hàng rào này sang hàng rào khác, đôi khi sượt cánh vào mũi Pinocchio. Mỗi lần như thế, cậu lại giật bắn mình, nhảy lùi về sau và hét lên:
– Ai đấy?
Tiếng vọng từ những ngọn đồi xa xa đáp lại:
– Ai đấy?… Ai đấy?… Ai đấy?…
Đang đi, Pinocchio chợt nhìn thấy trên gốc cây một sinh vật bé nhỏ phát ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, mờ đục, giống như ngọn đèn ngủ đặt trong chiếc đèn bằng sứ trong suốt.
– Anh là ai? – Pinocchio hỏi.
– Ta là cái bóng của Dế Biết Nói, – sinh vật ấy đáp bằng giọng khàn khàn yếu ớt, như vọng về từ một thế giới xa xăm.
– Anh muốn gì ở tôi?
– Ta muốn cho cậu một lời khuyên. Hãy quay về đi và mang bốn đồng vàng còn lại cho người cha tội nghiệp đang khóc lóc tuyệt vọng vì không tìm thấy cậu.
– Nhưng ngày mai cha tôi sẽ trở thành một quý ông giàu có, bởi bốn đồng vàng ấy sẽ biến thành hai nghìn đồng.
– Đừng tin những kẻ hứa sẽ khiến cậu giàu lên chỉ sau một đêm, con trai ạ. Thông thường, họ hoặc là những kẻ điên rồ, hoặc là bọn lừa đảo. Hãy nghe lời ta và quay về đi.
– Không. Tôi muốn đi tiếp.
– Đêm đã khuya rồi…
– Tôi vẫn muốn đi tiếp.
– Trời tối lắm…
– Tôi vẫn muốn đi tiếp.
– Con đường này đầy hiểm nguy…
– Tôi vẫn muốn đi tiếp.
– Hãy nhớ rằng những đứa trẻ chỉ biết làm theo ý mình thì sớm muộn gì cũng phải hối hận.
– Toàn những lời lẽ cũ rích. Chúc ngủ ngon nhé, Dế.
– Chúc ngủ ngon, Pinocchio. Mong trời cao che chở cậu khỏi bọn trộm cướp và sát nhân!
Vừa dứt lời, Dế Biết Nói vụt tắt như ngọn nến bị ai đó thổi phụt. Con đường lại chìm vào bóng tối còn dày đặc hơn trước.

___
*Xứ sở Cú Lợn: trong bản gốc, “Barbagianni” có nghĩa là những chú cú lợn trắng, cách chơi chữ của tác giả, ẩn ý xứ sở của những kẻ ngốc, dễ bị dắt mũi.

Dịch từ nguyên tác Le avventure di Pinocchio của Carlo Collodi
Luna

Nổi bật trong tuần

Nghệ thuật tốc độ ở Modena

Có những thành phố được nhớ đến bởi những...

Bí mật nằm trong một đĩa pasta Ý

Ở bất kỳ đâu trên thế giới, từ New...

Vì sao Ý là cái nôi của thiết kế công nghiệp?

Khi nhắc đến nước Ý, ta thường nghĩ đến...

illy và hành trình đi tìm tách espresso hoàn hảo

Buổi sáng ở Ý thường bắt đầu bằng một...

Bài ngẫu nhiên

La Mã thời Cộng hoà 509 – 27 TCN

Thành lập Cộng hòa La Mã (509 TCN) Sau khi...

Nơi những ý tưởng của Milano bắt đầu

Nếu có một nơi giúp ta hiểu Milano vận...

Nỗi đau của sự thất vọng

"Không gì gây đau đớn, độc hại, bệnh tật...

Giuseppe Verdi và bản aria của lòng thứ tha

Trong lịch sử âm nhạc Ý, có những giai...

Aida, tác phẩm bất hủ của Verdi

Vở opera Aida là một kiệt tác của nhà...

Dầu oliu, vị vua trên bàn ăn

Tinh chất xuất sắc nhất của đất trời Ý...

Aracne và Saul

Gustave Doré là nguồn cảm hứng vô tận, trong...

Lật ra tìm Pimpa!

Cô cún Pimpa tinh nghịch đang ẩn mình sau...

Bài tương tự

Chuyên mục phổ biến