
Diego Velázquez (1599–1660) là một trong những họa sĩ vĩ đại nhất của thế kỷ XVII và là bậc thầy của trường phái Baroque Tây Ban Nha. Ông được biết đến với những bức chân dung mang tính cách mạng và khả năng xử lý ánh sáng, màu sắc một cách tinh tế.
Sinh ra tại Seville, Tây Ban Nha, Velázquez sớm bộc lộ tài năng hội họa và được đào tạo dưới sự hướng dẫn của Francisco Pacheco. Năm 1623, ông trở thành họa sĩ cung đình của Vua Philip IV, và dành phần lớn sự nghiệp để vẽ chân dung hoàng gia, quý tộc và các nhân vật quan trọng trong triều đình Tây Ban Nha.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của Velázquez là Las Meninas (1656), một kiệt tác trong nghệ thuật chân dung và bố cục, trong đó ông khéo léo sử dụng ánh sáng và phối cảnh để tạo chiều sâu và sự tương tác giữa nhân vật và người xem. Ngoài ra, các tác phẩm như Los Borrachos (1628), Cristo Crucificado (1632), và La Rendición de Breda (1635) cũng thể hiện tài năng vượt trội của ông trong việc tái hiện hiện thực và diễn tả cảm xúc con người.
Velázquez còn có cơ hội đến Ý hai lần để nghiên cứu nghệ thuật Phục hưng, và những trải nghiệm này ảnh hưởng lớn đến phong cách của ông. Với nét cọ phóng khoáng, sắc thái màu sắc tinh tế và sự nhấn mạnh vào tự nhiên, ông mở đường cho nghệ thuật hiện đại, đặc biệt là trường phái Ấn tượng sau này. Velázquez không chỉ là một họa sĩ tài năng mà còn là một nhà cải cách nghệ thuật, để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử hội họa châu Âu.

