* 5 6 8 A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z

Echo tiếng vọng yêu trong vô vọng

Vì tội giúp thần Zeus lén lút hẹn hò, nữ thần rừng xinh đẹp Echo bị nữ thần Hera trừng phạt không thể nói chuyện bình thường mà chỉ có thể lặp lại những lời cuối cùng người khác nói ra.

Một ngày nọ, khi đang lang thang giữa núi rừng, Echo nhìn thấy Narcissus – chàng trai trẻ sở hữu vẻ đẹp không ai cưỡng lại được. Vẻ đẹp đó như ánh nắng ban mai, làm say lòng bất kỳ ai gặp chàng. Echo lập tức rơi vào lưới tình. Nhưng vì lời nguyền của Hera, nàng không thể thổ lộ cảm xúc, mà chỉ có thể âm thầm theo dõi Narcissus từ xa, hy vọng một ngày nào đó chàng sẽ nhận ra nàng.

Khi Narcissus cảm thấy có người đang theo mình, chàng quay lại và hỏi: “Liệu có ai ở đây?”. Echo chỉ có thể đáp: “Ở đây, ở đây…”. Một cuộc đối thoại kỳ lạ và lặp đi lặp lại diễn ra, cho đến khi Narcissus gọi nàng ra khỏi bóng tối. Nhưng ngay khi Echo bước ra, khấp khởi hy vọng, thì Narcissus lạnh lùng nói rằng chàng thà chết còn hơn trao tình yêu cho một nữ thần rừng.

Trái tim Echo tan nát. Nàng trốn vào một hang động, gặm nhấm nỗi đau và chẳng màng ăn uống. Ngày qua ngày, Echo gầy yếu dần, cơ thể nàng biến mất, chỉ còn lại tiếng nói vang vọng mãi trong các hang động.

Nữ thần Nemesis, người chuyên trừng phạt những ai tự cao và bất kính, quyết tâm dạy cho Narcissus một bài học. Bà nguyền rủa chàng phải yêu chính hình ảnh của mình phản chiếu trong mặt hồ gần hang của Echo. Narcissus nhìn thấy bóng mình trong nước và lập tức mê mẩn, không thể nào rời đi. Chàng ngồi đó, ngày qua ngày, ngắm nhìn hình bóng mình, quên cả ăn uống.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Narcissus đau đớn thốt lên: “Tạm biệt, chàng trai yêu quý. Tình yêu này vô vọng quá”. Và từ trong hang, Echo chỉ có thể lặp lại những lời cuối cùng của chàng: “Vô vọng quá, vô vọng quá…”

Narcissus qua đời, để lại đóa hoa thủy tiên mọc lên từ nơi chàng nằm, như một biểu tượng của tình yêu tự cao và cái giá phải trả. Còn Echo, cho đến tận ngày nay, vẫn mãi lặp lại những lời cuối cùng của ai đó trong những hang động hay chốn hoang vu, như tiếng vọng của một nỗi đau không bao giờ dứt.

Bài trướcNữ thần Athena trừng phạt Arachne
Bài tiếp theoHermaphroditus, đen vì quá đẹp