Với người Ý, thứ 6 không đơn thuần là ngày ngay trước cuối tuần, mà một trạng thái tinh thần, một nguồn cơn mê tín, và đôi khi là nguyên nhân mơ hồ cho mọi thứ tai hoạ trên đời.
Né di Venere né di Marte / non ci si sposa e non si parte / né si dà principio all’arte – Không sao Kim cũng đừng sao Hỏa / chớ kết hôn hay khởi hành đi đâu / càng không nên bắt đầu việc gì.
Người có hành vi hơi… lệch tông được gọi là le manca qualche venerdì – thiêu thiếu vài thứ 6 trong đời, như thể đó là mảnh ghép tinh thần bị đánh rơi đâu đó.
Lại có câu cảnh báo rặt mùi trù ẻo: Chi ride il venerdì piange la domenica – Ai cười vào thứ 6 rồi sẽ khóc ròng vào chủ nhật.
Ở khắp các vùng đất của chiếc ủng, truyền thống và tín ngưỡng đã góp phần biến thứ 6 thành một ngày có tính cách riêng. Trong quá khứ, nếu năm mới rơi vào thứ 6 thì hỡi ôi: tai ương, ế ẩm, vô sinh, và tuổi thọ ngắn ngủi chỉ là một vài ví dụ trong danh sách dài dằng dặc những điều chẳng lành.
Vào ngày đặc biệt này, người xưa khuyên tuyệt đối không nên cắt móng tay hay cắt tóc – bởi như vậy chẳng khác nào tự rước họa vào thân, kéo theo đủ thứ năng lượng tiêu cực đeo bám.
Không chỉ dân gian, mà cả giới tinh hoa cũng ái ngại thứ 6. Napoléon nổi tiếng là mê tín: ông thà trì hoãn cả một cuộc chiến chứ quyết không ra quân vào thứ 6. Nhạc sĩ Rossini, cũng chẳng kém, có lẽ đã linh cảm điều chẳng lành: trên thực tế, ông qua đời đúng vào một ngày thiêng – thứ 6 ngày 13 tháng 11 năm 1869!
Tuy nhiên, trong đạo Thiên Chúa, thứ 6 mang sắc thái trầm lắng và linh thiêng; đó là ngày tưởng niệm cái chết của Chúa Kitô, là thời khắc sám hối và cầu nguyện.
Trải qua thời gian, thứ 6 trở thành điểm hội tụ kỳ lạ giữa nghi lễ Công giáo, truyền thống ngoại giáo và cả mê tín dân gian, tất cả quyện vào nhau trong một hỗn hợp vừa rối rắm vừa mê hoặc.
Thế nhưng trong xã hội hiện đại, thứ 6 dường như đã… đổi vai: đã không còn mang điềm gở nữa, lại còn trở thành người mở hội. Bởi ai mà chẳng reo vui khi sắp được lao mình vào vòng tay của cuối tuần?




