Trong thần thoại Hy Lạp, Viola là loài hoa đồng nội biểu trưng cho tình yêu. Thần Zeus đem lòng yêu nữ thần rừng Io xinh đẹp, tài năng, thông minh, đến nỗi biến mỗi một giọt nước mắt của nàng thành một bông Viola xinh đẹp.
Cũng trong điển tích Hy Lạp, nhà soạn kịch Aristophanes mô tả Athens là “Thành phố Viola”, bởi mỗi khi hoàng hôn buông xuống, sườn núi Hymettus được phủ lên mình một màu tím thơ mộng. Viola là loài hoa biểu tượng của thành phố này: không một ngôi nhà nào, không một lễ hội trọng đại nào có thể thiếu Viola.
Khi đem lòng yêu thần Vệ Nữ, thần Núi lửa đội vòng hoa Viola trên đầu để chinh phục nàng.
Trong những áng văn thơ của Shakespeare, Viola tượng trưng cho tình yêu và nỗi nhớ. Trong “Giấc mộng đêm hè”, Titania yêu “sinh vật đầu tiên mà nàng nhìn thấy” khi bị nhỏ những giọt nước hoa Viola lên mắt. Hay trong “Đêm thứ mười hai”, Viola là tên của nhân vật nữ chính thông minh, xinh đẹp. Trải qua những biến cố và tình huống ly kì, cái kết dành cho nàng đẹp như mơ. Cái tên đó có sức hấp dẫn đến nỗi các nhà làm phim Hollywood cũng lấy để đặt cho vai nữ chính trong “Shakespeare in love”.
Viola, trong tiếng Pháp là Pansee, theo truyền thuyết là một sứ thần có tư duy sâu sắc và cách ứng xử tế nhị.
Theo một truyền thuyết của Đức, Viola từng có hương thơm ngào ngạt. Người ta kéo đến từ rất xa chỉ để được ngửi mùi hương đó. Nhưng chính vì vậy mà lớp cỏ xung quanh nó bị giẫm nát. Viola cầu xin Chúa cứu giúp những ngọn cỏ mong manh đó. Thế là Chúa lấy đi hương thơm của Viola, nhưng bù lại cho nó một vẻ đẹp tuyệt vời.




