Một trong những nét quyến rũ sâu sắc và độc đáo nhất của văn hoá Ý chính là sự phân mảnh giàu sức sống của nó: một bức tranh khảm tinh tế ghép nên từ các tiểu văn hoá vùng miền, thậm chí là làng xã. Không tồn tại một bản sắc Ý đơn nhất và thuần nhất trải dài từ Bắc chí Nam. Trái lại, “l’italianità” – chất Ý – được nuôi dưỡng và biểu hiện sống động qua từng cộng đồng địa phương, nơi lưu giữ ký ức lịch sử, nhưng vẫn biết làm mới mình trước làn sóng toàn cầu hoá.
Chính điều này lý giải vì sao, thay vì bị đồng hoá, các truyền thống địa phương ở Ý vẫn được trân trọng và duy trì ở mọi tầng lớp – từ ẩm thực, lễ hội, sinh hoạt đời thường đến cách nói năng và thể hiện bản thân. Sự tồn tại đồng thời của cái “toàn quốc” và cái “địa phương” là điểm đặc biệt của nước Ý hiện đại, và điều này cũng phản ánh ở hệ thống quyền lực: Roma là thủ đô chính trị, nhưng không có vai trò áp đảo như Paris hay London. Không có “trung tâm tuyệt đối”, nước Ý vận hành như một mạng lưới các trung tâm – nơi Milano, Napoli hay Palermo vừa là đô thị lớn, vừa mang dáng dấp “tỉnh lẻ”, giữ lại tiếng nói riêng.
Chính vì thế, từ Bắc đến Nam, từ vùng Trentino đến Sicilia, chúng ta chứng kiến những khác biệt rõ rệt trong tư duy, phong cách sống, lễ nghi xã hội, và đặc biệt là ngôn ngữ. Các phương ngữ Ý – dialetto – là minh chứng mạnh mẽ nhất. Chúng không chỉ là biến thể của tiếng Ý chuẩn, mà là những ngôn ngữ tự trị, trực tiếp phát triển từ tiếng Latin. Suốt nhiều thế kỷ, đây là công cụ giao tiếp duy nhất của đại đa số dân chúng không biết đọc viết. Ngày nay, người Ý nói phương ngữ không phải vì bắt buộc, mà vì yêu thích – bởi đó là cách để họ thân mật, gần gũi, thể hiện bản sắc, và đôi khi là một cách “gọi về ký ức” cho những người xa xứ.
Văn hoá vùng miền còn thể hiện qua ẩm thực. Mỗi địa phương có món riêng và tên riêng cho món đó. Như ravioli ở Bologna gọi là agnolotti ở Piemonte; gnocchi “alla bolognese” khác hẳn với “alla romana”. Còn risotto thì có phiên bản Milano và cả phiên bản Piemonte. Điều này cho thấy nền ẩm thực Ý thực chất là tổng hoà của nhiều nền ẩm thực vùng.
Lễ hội – yếu tố kết nối cộng đồng – càng khẳng định bản sắc địa phương mạnh mẽ. Từ Palio di Siena, Corsa dei Ceri di Gubbio, Carnevale di Viareggio và Carnevale di Ivrea, đến những lễ hội nhỏ như Piedigrotta ở Napoli hay Sagra del Mandorlo ở Agrigento – tất cả đều là dịp vui chung nhưng mang màu sắc đặc trưng từng nơi.
Quan trọng nhất là lễ Thánh bổn mạng – vị Thánh bảo hộ của từng làng, từng thị trấn. Ngày đó, cả địa phương dừng lại: trường học nghỉ, cửa tiệm đóng, mọi người cùng tham gia rước lễ, chợ phiên, ăn uống, ca hát, gợi nên không khí thiêng liêng mà cũng rất đời thường.
Nước Ý là sự hòa quyện kỳ diệu giữa đa dạng và thống nhất. Sự phong phú văn hoá không làm tan biến cái chung mà ngược lại, tạo nên một bản sắc Ý rực rỡ, giàu chiều sâu và luôn sinh động trong từng cộng đồng. Ai yêu nước Ý, phải hiểu nước Ý là muôn hình – không chỉ là Colosseo hay Michelangelo, mà còn là phương ngữ Napoli, là đĩa pasta alla siciliana, là lời chào ở một làng nhỏ miền Umbria. Đó là nước Ý đích thực.
Theo Lia Buono Hodgart




