Tarantella là điệu nhảy sống động và nhịp nhàng được trình diễn nhân các lễ hội quan trọng ở Salento, bán đảo ở miền nam nước Ý. Salento còn được gọi là gót ủng vì hình dạng độc đáo của nước Ý.
Điệu nhảy này là những gì còn sót lại của những truyền thống ngoại giáo cổ xưa mà Cơ đốc giáo chồng chéo nhưng không bị xóa bỏ hoàn toàn.
Tarantella không thể hiện niềm vui và sự tự tại, mà ai nhảy thì là người chiến đấu giành sự sống.
Trên thực tế, loài nhện tarantola ở Salento trông rất kinh tởm, nó to và có lông, gần như hoàn toàn vàng cam, với những đốm đen ở bụng và họa tiết xám trên lưng.
Vết cắn của nó gây kích ứng và ở một số người, nó có thể gây ảo giác. Đã có một thời người ta cho rằng nó còn nguy hiểm hơn nhiều, và quan niệm này đã khai sinh tarantella, điệu nhảy trị liệu.
Tarantolato, tức là người bị nhện tarantola cắn, có thể trở nên lãnh đạm, mất tri giác hoặc ngược lại, rối loạn cư xử, di chuyển điên cuồng hoặc la hét. Theo tích xưa, vết cắn thiết lập một mối liên kết bí ẩn giữa người bị cắn và con nhện – qua vết cắn, nó truyền cảm xúc của mình tới con người.
Những ai trong tình trạng rối loạn như vậy không thể làm việc, và trước đây, điều này đồng nghĩa với sự khốn khổ của một gia đình đông con, vì vắng mặt sẽ không được trả lương.
Trước tình cảnh đó, một sự giúp đỡ to lớn được tìm thấy trong âm nhạc.
Một số nhạc sĩ thử nghiệm nhiều loại giai điệu cho đến khi tìm ra giai điệu phù hợp. Khi âm nhạc và chuyển động của tarantolato hoàn toàn đồng điệu, một điệu nhảy lặp đi lặp lại được tạo ra, trong đó chuyển động nhịp nhàng của bàn chân có mục đích tượng trưng là giẫm đạp và giết chết con nhện.
Các nhạc công tiếp tục chơi hàng giờ, và điệu nhảy tiếp tục cho đến khi tarantolato lấy lại được khả năng kiểm soát chuyển động của mình, tức là cho đến khi âm nhạc có thể loại bỏ tác dụng của độc chất; và có lẽ nhờ vận động liên tục mà bệnh nhân trở lại bình thường.
Thời gian trôi qua, buổi lễ trở nên phong phú hơn, từ âm nhạc đến ca hát, nhảy múa, màu sắc và mùi hương có được từ những thảo mộc như húng quế, cửu lý hương và bạc hà chanh.
Người ta tin rằng liệu pháp này sẽ mang lại kết quả tốt hơn nếu bệnh nhân có thể nhớ chính xác nơi mình bị cắn và màu sắc chủ đạo của con nhện.
Trong trường hợp này, các nhạc công biểu diễn những bản nhạc đã chọn ở nơi đó và mặc quần áo màu nhện; những màu phổ biến nhất là xanh lá cây, vàng và đỏ.
Nhạc cụ được sử dụng không phải lúc nào cũng giống nhau, đôi khi người ta hát theo tiếng kèn, trong những dịp khác thì đàn violin và đàn tranh hay nhạc cụ gõ.
Nếu tarantolato chịu ảnh hưởng bởi màu xanh lá cây thì những bài du dương lãng mạn sẽ được chơi hoặc hát; còn nếu là màu đỏ mà đôi khi gây ra những biểu hiện bạo lực của sự sợ hãi thì các loại nhạc hành khúc sẽ được ưa chuộng hơn.
Trong những trường hợp nghiêm trọng nhất, nhạc đưa đám được biểu diễn với mục đích giải hạn, tức là dùng âm nhạc đương đầu với nỗi sợ hãi để tránh xa nó.




