Venezia từ lâu đã là điểm hẹn trong mơ của những kẻ si tình. Những chiếc gondola lướt trên mặt kênh như vẽ nên từng câu chuyện tình, những cây cầu nhỏ nối hai bờ như chiếc nốt nhạc chắp nối bản giao hưởng cảm xúc. Thế nhưng, nếu muốn tìm một khoảnh khắc thật riêng, nơi thành phố ngừng xôn xao để trái tim được nghe chính mình, hãy rời đám đông ở Piazza San Marco, bước lên vaporetto và thẳng tiến đến đảo San Giorgio Maggiore.
Trên đảo, đón chào người yêu nghệ thuật là kiệt tác của Andrea Palladio – nhà thờ San Giorgio với mặt tiền trắng như một vầng sáng. Nhưng điều làm nơi đây trở thành điểm hẹn của những kẻ đang yêu lại nằm trong tu viện Phục hưng kề bên: Labirinto Borges, một mê cung xanh bằng hàng rào cây được kiến trúc sư người Anh Randoll Coate thiết kế để tôn vinh nhà văn Argentina Jorge Luis Borges. Nhìn từ trên cao, mê cung như một cuốn sách mở, với những lối đi xoắn lượn thành chữ cái, thành câu chuyện. Bước vào đó là bước vào một trò chơi trốn tìm của tình yêu, nơi người ta biến mất chỉ để được tìm thấy, chạy đi chỉ để vòng lại vào vòng tay người đang đợi.
Có điều gì lãng mạn hơn khoảnh khắc chạy qua một khúc rẽ, nghe tiếng bước chân người kia phía sau, tim đập nhanh vì vừa sợ vừa mong bị bắt gặp? Trong tình yêu, người ta thường nói in amor vince chi fugge – kẻ bỏ chạy mới là kẻ chiến thắng. Bởi tình yêu có chút trò đuổi bắt, có chút khoảng cách để nỗi nhớ được chín, để niềm khao khát được lớn. Nhưng mê cung cũng nhắc ta rằng không ai nên chạy mãi; cuối cùng, điều đẹp nhất vẫn là cuộc gặp lại, cái siết tay sau khi lạc nhau vài vòng, nụ cười vừa thở phào vừa lặng lẽ trách móc.
Và phần thưởng ngọt ngào nhất sau cuộc trốn tìm ấy chính là quang cảnh ngoạn mục mở ra khi bạn bước khỏi mê cung. Từ đảo San Giorgio, Venezia hiện ra như một bức tranh thủy mặc: mặt nước lung linh, những mái nhà đỏ sẫm, tháp chuông San Marco vươn cao như cây bút chì vẽ đường chân trời. Lúc hoàng hôn, cả thành phố như khoác lên một lớp voan màu hồng nhạt; mặt trời chìm xuống từ từ, làm sáng rực mặt tiền Basilica di San Marco rồi để nó dần ngả sang màu mật ong.
Đứng trên đảo nhìn về thành phố khi trời ngả chiều là một trải nghiệm khiến người ta nín thở. Âm thanh trở nên êm dịu: chỉ còn tiếng sóng lách tách và tiếng chuông vọng lại từ xa. Dưới ánh sáng chạng vạng, Venezia dường như quay về với nhịp thở chậm rãi, và bạn cảm thấy mình và người bên cạnh đang đứng trong một bức tranh mà thời gian đã ngừng lại.
San Giorgio vì thế không chỉ là nơi tham quan, mà là một nghi thức: nghi thức rời xa để trở về, lạc lối để tìm thấy nhau. Nó dạy rằng tình yêu không phải là nắm giữ mãi mãi, mà là để cho nhau một chút không gian, một chút khoảng cách, để cuộc gặp gỡ sau đó trở nên rực rỡ hơn. Và khi vaporetto đưa bạn quay trở lại quảng trường San Marco, khi đèn đường dần sáng lên và bóng thành phố soi xuống mặt kênh, bạn sẽ thấy tim mình đã đập khác đi – nhanh hơn một chút, sâu hơn một chút – như vừa trải qua một cuộc phiêu lưu nhỏ nhưng đủ để nhớ suốt đời.




