Pizza đồng nghĩa với món ăn ngon, vui, trẻ và rẻ; chỉ cần nghe tên nó thôi chúng ta đã chảy nước miếng rồi! Hơn thế nữa, liệu còn có thứ gì khác phù hợp với mọi sở thích, nhờ vào sự đa dạng gần như vô tận của các nguyên liệu có thể góp phần?
Pizza là một trong những biểu tượng của Ý; nó ra đời vào cuối thế kỷ XIV tại Napoli từ sự kết hợp giữa cà chua nêm dầu và muối, đi cùng focaccia – loại bánh mì tròn dẹt, sau đó được nướng chín trong lò.
Cà chua được du nhập từ Peru vào Châu Âu từ đầu thế kỷ XVII, nhưng không được sử dụng làm thực phẩm ngay lập tức vì người ta cho rằng đây là loại quả không thể ăn được. Đến khi nó được dùng trong nhà bếp cho focaccia thì người ta mới vỡ lẽ nó ngon lành và bổ dưỡng đến vậy!
Loại pizza đầu tiên là marinara; nó có tên gọi như vậy bởi vì sau một đêm đánh cá trên biển trở về đất liền, ngư dân thường ăn focaccia nêm cà chua, dầu, tỏi và lá oregano.
Loại pizza nổi tiếng nhất, margherita, được phát minh bởi đầu bếp pizza người Napoli Raffaele Esposito. Một ngày vào tháng 6 năm 1889, nữ hoàng Ý Margherita, người sống lâu năm ở Napoli, bày tỏ mong muốn được ăn một thứ gì đó khác với những món ăn rất phức tạp mà bà đã quen thuộc. Người hầu của bà tìm đến người đầu bếp pizza, ông rất hào hứng, quyết tâm tạo ấn tượng tốt và bắt tay ngay vào việc.
Nhiều loại pizza vẫn chưa được thử nghiệm; tuy nhiên, đầu bếp pizza Raffaele không thiếu trí tưởng tượng và sự sáng tạo. Ông chế biến nó với những nguyên liệu gợi nhớ đến màu cờ Ý, với cà chua đỏ, mozzarella trắng và húng quế (có nghĩa là “cỏ hoàng gia”) xanh lá cây. Nữ hoàng Margherita đánh giá rất cao tác phẩm này, và từ ngày đó trở đi, pizza vốn trước đây được coi là món ăn dành cho người nghèo đã trở nên phổ biến trong giới quý tộc muốn noi gương nữ hoàng.
Được phục vụ món ăn mới này tại nhà, nhưng chẳng bao lâu sau, họ cũng bắt đầu thường xuyên đến các tiệm pizza để thưởng thức, và có người nói rằng pizza đã đưa người bình dân đến gần tầng lớp quý tộc hơn, mặc dù người nghèo ăn vì đói còn người giàu ăn vì tò mò và đua đòi!




