Hình thức chữ viết đầu tiên ra đời tại Mesopotamia, gần như là Iraq ngày nay, và được viết trên các tấm đất sét. Sau đó, khoảng 3000 năm trước Công nguyên, người Ai Cập phát hiện ra rằng, từ cây cói mọc dọc sông Nile có thể tạo ra giấy trắng vừa nhẹ lại rất thích hợp để viết những tài liệu quan trọng và văn bản thiêng liêng.
Nó được du nhập vào Ý nhờ người Phoenicia sinh sống ở Lebanon ngày nay, họ thành lập trung tâm văn hóa ở thành phố Byblos, mà có lẽ là khởi sinh của từ “biblioteca” (thư viện). Tuy nhiên, theo một truyền thuyết khác, Byblos chỉ đơn giản là tên cổ của giấy cói.
Giấy cói được các nhà văn Hy Lạp và Latin vĩ đại sử dụng và có tầm quan trọng đáng kể trong sự phát triển của nền văn minh phương Tây.
Một trong những bằng chứng lâu đời nhất về công dụng của giấy cói là bức tranh một con diệc với màu sắc tuyệt vời được vẽ khoảng 3350 năm trước và được bảo quản tại Bảo tàng giấy cói ở Siracusa, Sicilia. Thành phố này, được những nhà hàng hải Hy Lạp thành lập hơn 3000 năm trước, luôn là điểm giao thoa của tất cả những nền văn minh vĩ đại Địa Trung Hải, đồng thời đóng vai trò cực kì quan trọng trong việc sản xuất và phổ biến giấy. Trên thực tế, cùng với Ai Cập, đây là một trong những hoạt động được biết đến nhiều nhất trong thế giới cổ đại. Ngày nay, Bảo tàng giấy cói ở Siracura là một trong những bảo tàng quan trọng nhất trên thế giới và là nơi những chuyên gia giấy cói làm việc, thường được chính phủ Ai Cập đề nghị khôi phục những tờ giấy cói được bảo quản trong bảo tàng Cairo.
Giấy cói, theo thời gian, gắn liền sâu sắc với ý tưởng chữ viết đến nỗi tên của nó vẫn có nghĩa là giấy trong nhiều ngôn ngữ châu Âu, như papier trong tiếng Pháp và Đức, paper trong tiếng Anh.
Bị lãng quên trong nhiều thế kỷ, vì sau đó giấy được sản xuất từ rau và vải vụn, giấy cói được tái phát hiện vào thế kỷ XVIII, với cây cói vẫn mọc dọc theo bờ Ciane, một con sông nhỏ gần Siracusa.
Cũng trong thế kỷ XVIII, nhờ những chỉ dẫn trong tác phẩm của nhà văn Latin Plinio lão, người ta đã dựng lại được quy trình sản xuất giấy cói. Tuy nhiên, thật không may, nó không phải là bản gốc đã bị thất lạc khi Ai Cập bị người Hy Lạp của Alexander Đại đế chinh phục, mà là bản được sử dụng trong thế giới Hy Lạp-La Mã, có chất lượng kém hơn. Trên thực tế, giấy cói cổ đã được bảo tồn tốt hơn nhiều so với những gì được thực hiện trong thế kỷ XVIII và XIX.




