
Constantinus I Magnus (Constantinus Đại đế, 272 – 337) là một trong những hoàng đế vĩ đại nhất của Đế chế La Mã, được biết đến với việc hợp nhất đế chế, cải cách sâu rộng và đặc biệt là hợp pháp hóa Kitô giáo.
Lên ngôi sau khi đánh bại Maxentius tại trận Cầu Milvio năm 312, Constantinus tuyên bố chiến thắng của mình là nhờ “dấu hiệu của Chúa” (In hoc signo vinces – “Dưới dấu hiệu này, ngươi sẽ chiến thắng”). Năm 313, ông ban hành Sắc lệnh Milano, chính thức chấm dứt cuộc đàn áp Kitô hữu và mở đường cho Kitô giáo trở thành tôn giáo chính thức của đế quốc.
Constantinus cũng tiến hành nhiều cải cách hành chính, quân sự và kinh tế, góp phần củng cố quyền lực hoàng đế. Ông là người sáng lập thành phố Constantinopoli (Istanbul ngày nay) vào năm 330, biến nó thành trung tâm quyền lực của Đế quốc La Mã phương Đông.
Về tôn giáo, ông triệu tập Công đồng Nicaea năm 325, thiết lập nền tảng thần học quan trọng cho Kitô giáo. Tuy nhiên, dù ủng hộ Kitô giáo, ông chỉ được rửa tội ngay trước khi qua đời.
Constantinus để lại một di sản lâu dài, đánh dấu bước chuyển từ một La Mã đa thần giáo sang một đế quốc Kitô giáo, đồng thời đặt nền móng cho Đế quốc Đông La Mã (Byzantine).

