
Madame de Staël là một trong những trí tuệ sáng rỡ nhất châu Âu đầu thế kỷ XIX. Bà sinh ra trong không khí đối thoại trí thức của Paris, là con gái của bộ trưởng tài chính của Louis XVI và lớn lên giữa những cuộc trò chuyện về triết học, kinh tế, nghệ thuật. Khi Cách mạng Pháp bùng nổ rồi trượt sang chuyên chế, bà chọn một lối đi khác: dựng nên những “vương quốc của lời nói” trong các salon, nơi tự do tư tưởng trở thành quy tắc bất thành văn. Bản thân bị Napoléon ghét, sách bị kiểm duyệt, bà rời Paris đến Coppet bên hồ Léman và từ đó tạo ra một kinh đô tinh thần, nơi Goethe, Schiller, Constant, Byron đều được bàn đến, nơi châu Âu học cách nhìn qua biên giới. Tác phẩm De la littérature (Về văn học) và đặc biệt De l’Allemagne (Về nước Đức) mở ra cánh cửa đến thế giới tinh thần Đức, đưa mỹ học lãng mạn, triết học Kant, nhạc tính của ngôn ngữ và chiều sâu nội tâm vào dòng chảy văn chương Pháp.
Trong Corinne, ou l’Italie và Delphine, de Staël viết về người phụ nữ như một chủ thể sáng tạo, yêu tự do, biết chọn số phận của mình. Nước Ý trong Corinne không chỉ là phong cảnh và viện bảo tàng khổng lồ, mà còn là tấm gương phản chiếu khát vọng trở thành chính mình. Tình cảm với Benjamin Constant, những gặp gỡ với Byron, các chuyến đi xuyên Thụy Sĩ và Ý, tất cả trở thành chất liệu để bà thử nghiệm một thứ tự do mới, nơi lý trí và đam mê không loại trừ nhau. Bút pháp phê bình của bà thông tuệ mà giàu cảm xúc, chính trị của bà đặt nền trên nhân phẩm, văn chương của bà hướng tới việc giải phóng năng lực tinh thần. Bà mất năm 1817, nhưng di sản vẫn hiện hữu trong cách châu Âu nói về tự do, trong tinh thần đối thoại xuyên biên giới, và trong niềm tin rằng văn chương có thể mở đường cho trái tim lẫn trí tuệ.

