* 5 6 8 A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z

Thomas Moore

Thomas Moore sinh năm 1779 tại Dublin, trong một nước Ireland còn đang chìm dưới bóng nước Anh. Ông vừa là thi sĩ, vừa là nhạc sĩ, vừa là người gìn giữ ký ức của một dân tộc bị đày khỏi tiếng nói của mình. Từ nhỏ Moore đã say mê âm nhạc dân gian, những khúc hát buồn như sương trên đồng cỏ. Ông đem những giai điệu ấy vào thơ, rồi từ thơ lại đưa trở về âm nhạc. Thế là ra đời Irish Melodies, tập ca khúc kết nối âm nhạc cổ truyền của người Celt với hồn thơ tinh tế của thế kỷ XIX. Trong những khúc ấy, Ireland hiện lên như một người tình xa xăm – bị thương, kiêu hãnh, nhưng không bao giờ khuất phục.

Moore sống giữa thời Lord ByronPercy Bysshe Shelley, là bạn thân thiết của họ, nhưng khác với những tâm hồn bị cuốn đi bởi bi kịch, ông dịu hơn, gần gũi hơn. Ở Byron có cơn bão của biển Aegea, ở Shelley có ngọn gió Tây, còn ở Moore chỉ có làn gió đồng và giọt sương ban mai. Thơ ông không tranh cãi với định mệnh mà hát khẽ vào nó. Những bài như The last rose of summer hay Believe me, if all those endearing young charms đã trở thành khúc ru của một thời, nơi tình yêu và nỗi mất mát hoà làm một.

Cuộc đời Moore cũng trải qua những nốt buồn. Ông chứng kiến nhiều người bạn cách mạng bị hành hình, nhiều ước mơ tự do tan biến. Nhưng ông vẫn giữ được niềm tin dịu dàng vào vẻ đẹp và phẩm giá con người. Ở tuổi già, Moore sống lặng lẽ bên dòng sông Avon, tiếp tục viết, dịch và nhớ quê hương. Khi ông qua đời năm 1852, Ireland vẫn còn xa độc lập, nhưng những giai điệu của ông thì vẫn ở lại. Trong từng phím đàn, người ta nghe thấy niềm kiêu hãnh và nỗi nhớ, nghe thấy tiếng gọi của một đất nước và một thời lãng mạn biết yêu đến tận cùng nhưng không bao giờ tuyệt vọng.

Bài trướcJohn Keats
Bài tiếp theoFiera di Sant’Orso