Người phụ nữ đọc sách

Giữa nhịp sống ồn ã của thế kỷ XXI, “Trường phái nội thất Copenhagen” hiện lên như một lời thì thầm cổ điển. Peder Ilsted, cùng Vilhelm Hammershøi và Carl Holsøe, đã lựa chọn ở lại trong ngưỡng cửa gia đình, nơi ánh sáng và đồ đạc khẽ cựa mình dưới nhịp thở của tĩnh lặng. Họ không vẽ sự kiện, mà vẽ khoảng lặng giữa các sự kiện; không vẽ ngoại giới, mà vẽ nội giới của một căn phòng. Bởi thế, họ được gọi là “những họa sĩ của sự im lặng” – những người luyện chế sự yên tĩnh thành một thứ mỹ học tinh vi.

Cách tiếp cận đó nối dài một mạch nguồn với hội họa Hà Lan thế kỷ XVII, đặc biệt là Vermeer: ánh sáng đi qua bề mặt như thể qua lụa, màu sắc được tiết chế đến độ tiết kiệm, còn bố cục vận hành bằng những đường chéo kín đáo. Chính vì thế, Bảo tàng Metropolitan ở New York từng dành một triển lãm năm 2001 đặt Ilsted và Hammershøi trong cuộc đối thoại với Vermeer, mở ra một không gian tri nhận về ánh sáng, trật tự và đời sống thầm thì của căn phòng. Gần đây hơn, triển lãm tại Rovigo (Ý) tiếp tục đưa bộ ba ấy tới gần công chúng quốc tế, khẳng định sức sống bền bỉ của một thẩm mỹ “tiểu cự” mà không hề nhỏ bé.

Trong bức Người phụ nữ đọc sách, Ilsted dựng một sân khấu giản lược đến tinh tuyệt: người phụ nữ ngồi lệch phải, chiếc gương ở trung tâm, chiếc ghế dựa tường bên trái như một chấm lặng. Ánh sáng ngược làm khối người cô trở nên phẳng hơn, nhưng chính sự phẳng ấy tạo nên độ sáng trong cho toàn cảnh. Không gì ngẫu nhiên: khoảng trống trước mặt nhân vật là khoảng âm, là nhịp nghỉ, khiến từng trang sách như vang lên bằng ánh nhìn. Bố cục ba mảng người – gương – ghế gài vào nhau bằng những đường thẳng tiết chế, tạo sự cân bằng không gợn sóng.

Ánh nến ấm áp đánh thức không gian thân mật: vàng mật ong trên mép bàn, một vệt sáng mỏng trên khung gương, và viền tóc của người đang đọc. Đôi môi khẽ hé như thể cô đọc khẽ thành tiếng, để ngôn từ rỉ xuống căn phòng như mưa mịn. Ở đây, Ilsted khác Hammershøi: nếu Hammershøi chép lại sự lạnh lặng của cửa khép, tường xám và lưng người quay đi, thì Ilsted khơi lên một độ ấm đằm, một độ thân mật của ánh sáng nội thất. Holsøe thường trao cho vật dụng một lớp không khí mơ hồ; Ilsted, ngược lại, cho chúng sắc độ cụ thể, nhưng vẫn giữ giọng nói thì thầm của căn phòng.

Chất “tiểu cự” nơi Ilsted nằm ở nghệ thuật của tiết giảm. Ông cắt bỏ mọi chi tiết thừa, để ánh sáng và khoảng trống làm việc. Bề mặt gỗ, vải, gương được xử lý bằng những lớp chuyển tinh tế, khiến vật thể không còn là đồ vật mà trở thành ký ức xúc giác. Mỗi cạnh bàn, mỗi gờ tường đều giữ vai trò nhịp phách, còn bóng tối là nốt lặng kéo dài. Bức tranh vận hành như một khúc thính phòng: ít nhạc cụ, ít phô diễn, nhưng giàu cộng hưởng.

Những nội thất của Ilsted là những viên ngọc nhỏ của đời thường, nơi các hành vi giản dị như đọc sách, nghiêng người, tựa ghế bỗng đạt đến phẩm chất nghi lễ. Trong thời đại thừa mứa âm thanh và hình ảnh, những căn phòng yên tĩnh ấy mời ta ngồi lại, lắng nghe tiếng giấy, tiếng hơi thở của ánh sáng, và cả tiếng nói thầm của chính mình. Ilsted không kể một câu chuyện ồn ào; ông đặt một ngọn nến, mở một cuốn sách, rồi để vẻ đẹp tự khởi sinh từ sự chừng mực. Và ở khoảnh khắc người phụ nữ đọc khẽ, ta nhận ra: cái đẹp, rốt cuộc, không phải là điều lớn lao áp đặt, mà là một tia sáng dịu dàng đủ để soi tỏ một đời sống bên trong.

Nổi bật trong tuần

Người Ý đã phát minh ra ngân hàng hiện đại như thế nào?

Có những phát minh làm thay đổi thế giới...

Bí mật của những cây violin Cremona

Có những âm thanh khiến con người rung động...

Miuccia Prada và cuộc cách mạng thầm lặng của thời trang Ý

Ngày nay, cái tên Prada đã trở thành một...

Khi một cửa hàng bánh nhỏ viết nên giấc mơ toàn cầu

Vào mỗi mùa Giáng sinh, từ Milano đến Hà...

Bài ngẫu nhiên

Dãy núi Alpi, biểu tượng hùng vĩ

Dãy núi Alpi, kéo dài khoảng 1.200 km qua...

100 tài tử điện ảnh thế giới

Các nam diễn viên lừng danh mọi thời đại,...

La Gioconda

La Gioconda (Leonardo da Vinci, 1503–1506, Sơn dầu trên...

100 minh tinh màn bạc

Các minh tinh nổi tiếng qua các thời kỳ,...

Bacio – Nụ hôn ngọt ngào nhất nước Ý

Một nụ hôn là gì? Là dấu phẩy hồng...

Lady Godiva

Lady Godiva (John Collier, 1897, Sơn dầu trên vải,...

Chiều tối, Phố West Rampart

Chiều tối, Phố West Rampart (Paul Gustav Fischer, 1919,...

Thử thách công nghệ

Bạn có tự tin với kiến thức về công...

Bài tương tự

Chuyên mục phổ biến

Bài trước
Bài tiếp theo