
Nero (Nero Claudius Caesar Augustus Germanicus, 37 – 68) là hoàng đế La Mã từ năm 54 đến 68, nổi tiếng với sự cai trị đầy tranh cãi, những tham vọng nghệ thuật và những biến cố chấn động lịch sử. Ông lên ngôi khi mới 16 tuổi, được sự hỗ trợ của mẹ mình, Agrippina Minor, cũng như triết gia Seneca và quan chức Burrus. Tuy nhiên, quyền lực của Nero nhanh chóng trở nên tuyệt đối, và ông bị cáo buộc đã loại bỏ những người từng giúp mình, bao gồm cả mẹ và cố vấn thân cận.
Triều đại của Nero gắn liền với những cuộc đàn áp chính trị, lối sống xa hoa và lòng đam mê nghệ thuật. Ông tự xem mình là một nghệ sĩ vĩ đại, thường xuất hiện với tư cách ca sĩ, diễn viên và thi sĩ, điều này khiến tầng lớp quý tộc La Mã khó chịu. Dưới sự cai trị của ông, các cuộc khởi nghĩa nổ ra ở nhiều nơi, trong đó có cuộc nổi dậy của người Do Thái ở Judea và cuộc nổi loạn của quân đội tại Gallia và Hispania.
Một trong những sự kiện nổi tiếng nhất dưới thời Nero là trận đại hỏa hoạn Roma năm 64, thiêu rụi phần lớn thành phố. Nhiều người đồn rằng Nero chính là kẻ chủ mưu, dù không có bằng chứng rõ ràng. Sau thảm họa này, ông khởi công xây dựng cung điện xa hoa Domus Aurea trên phần đất bị thiêu hủy, càng làm gia tăng nghi ngờ và sự căm phẫn của dân chúng.
Năm 68, Nero bị Thượng viện tuyên bố là “kẻ thù của nhà nước”. Bị phản bội và cô lập, ông tự sát ở tuổi 30 với lời cuối cùng nổi tiếng: Qualis artifex pereo! (“Một nghệ sĩ vĩ đại đã chết!”). Dù bị xem là một bạo chúa trong nhiều tài liệu cổ, Nero vẫn là một nhân vật gây tranh cãi, với hình ảnh vừa là kẻ độc tài vừa là một hoàng đế say mê nghệ thuật và cải cách văn hóa.

