Cô gái tóc vàng với bông hồng (Pierre-Auguste Renoir, 1915–1917, Sơn dầu trên vải, 99,5 × 79 cm, Bảo tàng Orangerie, Paris).
Giữa thời khắc chao đảo của châu Âu chiến tranh, Renoir vẫn dâng tặng một ốc đảo ánh sáng và niềm vui sống. Cô gái ngồi tựa ghế bành cạnh bình hoa không được đặt trong hai cõi tách biệt; rìa váy, làn tóc và những cánh hoa như chạm vào nhau, hòa vào một nhịp thở chung. Bông hồng cài trên tóc trở thành dấu nối tinh tế giữa chân dung và tĩnh vật, một nét móc nhẹ nhàng mà dứt khoát, kéo hai thể loại tưởng xa vào một bản hợp xướng của sắc độ và xúc cảm.
Renoir không chỉ vẽ một gương mặt mà vẽ mùa xuân của đời người. Nét cọ mềm, ấm, trượt trên nền toan như lụa, mở ra những lớp màu đào, hồng, son, cam nhạt, được pha loãng đến mức đôi chỗ ta thấy ánh vải hắt lên như một màn sương. Trên nền ấm ấy, họa sĩ điểm những hạt lạnh rất tiết chế, chiếc thắt lưng xanh nhạt, một góc nền hơi lam ở phía trái, ánh nhìn xanh của cô gái, để làm tươi dậy toàn bộ trường màu. Hình khối cố ý mờ đi, bờ viền tan chảy vào không khí, nhưng khuôn mặt thì sáng rõ, như một hạt nhân của đời sống, nơi đường viền môi và khóe mắt giữ lại nhịp mạch của con người thật.
Người mẫu là Andrée-Madeleine Heuschling, khi ấy độ mười lăm đến mười bảy tuổi. Renoir từng thốt lên, “Cô ấy đẹp quá. Đôi mắt già cỗi của tôi nhìn ngắm làn da trẻ trung của cô ấy, và tôi nhận ra mình không phải một bậc thầy già nua, mà chỉ là một đứa trẻ.” Lời bộc bạch ấy giải mở bí quyết của bức tranh, rằng hội họa cuối đời của ông không chìm trong hồi ức mà trong một hiện tại đang nở rộ, ở nơi vẻ đẹp nữ tính được ví như một bông hồng đang hé. Về sau Andrée bước vào điện ảnh với nghệ danh Catherine Hessling, kết hôn với Jean Renoir, con trai của họa sĩ, và xuất hiện trong một số phim của ông, mang theo cả vầng hào quang của những năm tháng làm nàng thơ trước giá vẽ.
Ở giai đoạn muộn, Renoir tiết giảm cấu trúc, ưu ái màu sắc và ánh sáng da thịt. Các sắc đỏ và hồng trải rộng trong nhiều bậc thang, có chỗ trong vắt như thủy tinh, có chỗ dày nhẹ như kem, khiến bề mặt toan bừng lên một thứ nhục cảm của màu. Cô gái dường như được nặn bằng ánh sáng hơn là bằng khối, đôi má ửng, mái tóc vàng thoáng những lọn sáng, chiếc váy đượm hơi ấm của căn phòng. Bình hoa ngay bên cạnh không chỉ là đạo cụ, đó là tiếng vọng của cơ thể thanh xuân, nơi mỗi cánh hồng là một biến âm của làn da và hơi thở.
Bức tranh là một tuyên ngôn thầm lặng về sự sống còn của cái đẹp. Trong khi đường viền thế giới ngoài kia sần sùi, Renoir đặt trước mắt ta một khoảnh khắc bình an, nơi sự hòa điệu giữa người và hoa tạo thành một hình thái hạnh phúc hữu hình. Đứng trước tác phẩm tại Orangerie hôm nay, ta nghe như có một điệu nhạc không lời vang lên từ chất liệu sơn dầu, một giai điệu dịu mà bền, nhắc rằng nghệ thuật, khi chạm tới độ chín, không áp đặt mà mời gọi. Và lời mời ấy, qua bông hồng cài tóc, qua đôi mắt xanh nhìn nghiêng, vẫn còn nguyên sinh lực của một buổi sáng đầu xuân.




