
Tiền Raphael (Pre-Raphaelite Brotherhood) là phong trào nghệ thuật nổi bật tại Anh vào giữa thế kỷ XIX, thành lập năm 1848 bởi một nhóm họa sĩ trẻ, gồm Dante Gabriel Rossetti, John Everett Millais và William Holman Hunt. Tên gọi Tiền Raphael phản ánh mong muốn trở về phong cách hội họa trước thời kỳ của họa sĩ Phục hưng Raffaello Sanzio, mà họ cho là đã làm nghệ thuật trở nên cứng nhắc và mất đi sự tinh khiết.
Phong trào Tiền Raphael nhấn mạnh vào việc tìm kiếm sự chân thật, vẻ đẹp tự nhiên và cảm xúc chân thực trong nghệ thuật. Họ phản đối những quy ước học thuật truyền thống do Học viện Hoàng gia Anh (Royal Academy of Arts) đặt ra, đồng thời lên án sự lạm dụng lý tưởng hóa và cách tiếp cận nhân tạo trong nghệ thuật thời kỳ Victoria.
Nhóm hướng đến việc thể hiện chi tiết tỉ mỉ (từng chiếc lá, bông hoa, cho đến các chi tiết trang phục), ánh sáng tự nhiên và màu sắc rực rỡ (tươi sáng, gần gũi, mềm mại để làm nổi bật chủ thể), thường lấy cảm hứng từ thiên nhiên, văn học và các chủ đề tôn giáo hay thần thoại (từ các câu chuyện trong Kinh Thánh, văn học thời Trung cổ đến các tác phẩm của Shakespeare hay Tennyson). Họ tin rằng nghệ thuật phải có ý nghĩa đạo đức sâu sắc, đồng thời phản ánh vẻ đẹp nguyên sơ của thế giới xung quanh.
Mặc dù chỉ tồn tại trong thời gian ngắn (khoảng một thập kỷ), phong trào Tiền Raphael đã để lại dấu ấn sâu sắc, không chỉ trong hội họa mà còn trong văn học và thiết kế. Nó mở đường cho các phong trào nghệ thuật như Tân Nghệ Thuật và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ họa sĩ và nhà thiết kế sau này.
Một số tác phẩm nổi bật của phong trào có Ophelia của John Everett Millais, Sự thức tỉnh của lương tâm của William Holman Hunt và Người yêu dấu của Dante Gabriel Rossetti.

