Bên hồ Massaciuccoli, nơi lau sậy thì thầm và sương sớm còn vương trên mặt nước, có một căn biệt thự nhìn ra Torre del Lago. Người ta kể rằng mỗi buổi bình minh nơi đây đều có tiếng đàn của Giacomo Puccini. Ông ngồi bên cửa sổ với cây bút chì đen trên khuông nhạc trắng, còn trong nhà là bước chân khe khẽ của Elvira Gemignani. Giữa hai người là một thứ tình yêu dữ dội kéo dài suốt ba thập kỷ, vừa là nơi nương náu vừa là nguyên liệu thô cho những vở opera mang hơi thở của ghen tuông, khao khát, hy sinh và chuộc lỗi.
Elvira vẫn là vợ của Narciso Gemignani khi khi gặp Puccini. Thành Lucca bảo thủ rì rầm những lời phán xét, thế nhưng họ đến với nhau như hai nhánh sông lầm lạc cuối cùng cũng tìm thấy cửa biển. Puccini còn trẻ, vừa trải qua những năm khốn khó sau Le Villi và Edgar. Elvira hiểu ông, hiểu cả phần hoang dại lẫn phần mong manh của một thiên tài. Họ rời Lucca, tìm đến Torre del Lago mà ở đó, Puccini săn vịt, đi thuyền, lắng nghe tiếng gió trên mặt hồ. Những giai điệu được thai nghén từ sự yên ả ấy nhưng lại mang nhịp đập của trái tim không yên ả chút nào.
Narciso qua đời năm 1903; một năm sau đó, Puccini và Elvira cưới nhau. Họ có với nhau cậu con trai Antonio từ trước, và cuộc sống tưởng như bước vào bến bờ bình yên. Nhưng bình yên đối với những trái tim biết yêu đến tận cùng chỉ là một giấc mơ mong manh. Puccini nóng bỏng với công việc, lại dễ bị quyến rũ bởi vẻ đẹp. Elvira nhạy cảm, tự trọng, và yêu đến mức không chịu nổi một vết xước nghi ngờ. Những cơn sóng ngầm trong hôn nhân dội thẳng vào những trang tổng phổ. Khi Tosca vang lên ở Roma năm 1900, người ta nghe thấy tính cách của Violetta hay Mimì ở đâu đó. Thực ra, hình bóng rõ nhất là Floria Tosca. Nàng yêu như muốn giữ cả bầu trời, ghen như muốn bảo vệ đến tận cùng, hát những câu aria vừa kiêu hãnh vừa tuyệt vọng. Có lẽ Elvira hiểu Tosca hơn bất cứ ai, vì trong sâu thẳm, nàng là Tosca của đời Puccini.
Đến Madama Butterfly, tiếng hát của Cio Cio San giống như một lời cầu nguyện vừa dịu dàng vừa bền bỉ. Cô gái Nhật Bản chờ đợi trong cô tịch, tin vào lời hẹn của một tình yêu mà chính nó sẽ giết cô. Elvira từng trải qua những mùa chờ, những ngày im lặng nhói lồng ngực, khi công chúng bắt đầu thì thầm về các mối tình của Puccini. Tệ hại nhất là biến cố Doria Manfredi: Elvira ghen tuông, nghi oan người hầu trẻ, sự việc đi đến bi kịch, rồi sự thật phơi bày như một nhát dao nguội lạnh. Gia đình rạn vỡ, danh dự tổn thương, mọi thứ tưởng chừng không thể hàn gắn. Thế nhưng chính ở độ sâu ấy, người ta thấy tình yêu của họ vẫn còn một sợi dây cuối cùng, đó là khả năng nhận lỗi và chịu đựng.
Puccini làm việc như kẻ bị thôi miên. Ông viết từng dòng nhạc như viết thư xin tha thứ. Elvira thu mình trong những thói quen lặng lẽ, đọc sách, trông nom nhà cửa, thỉnh thoảng bước ra hiên nhìn hồ đổi sắc. Khi La fanciulla del West, Il trittico rồi Turandot dần thành hình, mỗi trang nhạc như khép lại một vết nứt và đồng thời mở ra một khoảng trống khác. Tình yêu của họ không hoàn hảo, nhưng lại có phẩm chất mà các mối tình hoàn hảo hiếm khi có, đó là sức bền.
Cuối đời, Puccini rời Torre del Lago để chữa bệnh rồi ra đi ở Bruxelles. Elvira sống thêm ít năm, lặng lẽ giữa những kỷ vật của người chồng thiên tài. Khi đến thăm căn nhà cạnh hồ, ta vẫn nghe tiếng nước gõ nhịp vào bờ đá. Âm vang ấy giống như phần nền không bao giờ dứt của một bản aria. Trong âm vang đó có ghen tuông và dịu dàng, có lỗi lầm và tha thứ, có những đêm trắng đã hun nóng tiếng hát của Tosca và lời thề của Butterfly.
Nếu có một định nghĩa cho tình yêu trong âm nhạc của Puccini, thì đó không phải là hoa hồng hay pháo hoa. Nó giống một vết thương đã liền, nhưng mỗi khi chạm vào vẫn còn đau rát. Chính cảm giác đau rát ấy làm cho âm nhạc của ông ấm lâu. Và chính Elvira, bằng cách tồn tại qua mọi thử thách, đã trở thành chất men khiến những giai điệu ấy lên hương, để mỗi lần khép mắt lắng nghe, người ta đều thấy ở cuối cơn đau là một ánh sáng rất nhỏ nhưng không bao giờ tắt.




